Chương 8: (Vô Đề)

"Anh quen anh ấy sao?"

Quách Thành xoa cằm nhìn người phụ nữ từ trên xuống dưới, ánh mắt tr*n tr** vô cùng.

Người phụ nữ lập tức hiểu ý, bạo dạn sáp lại gần Quách Thành.

Quách Thành lại quay đầu đi ăn mỳ, không nói gì nữa.

Hắn liếc tôi một cái nhìn kỳ quái, tôi biết thừa hắn chẳng quen Ngô Diệu Phát nào cả, thuần túy là đang trêu chọc cô gái kia thôi.

"Anh ấy bây giờ ở đâu?"

Người phụ nữ có chút sốt ruột.

Quách Thành húp mỳ sồn sột: "Không vội, ăn cơm xong rồi nói."

Người phụ nữ thấy Quách Thành cố tình làm giá, liền bạo dạn cởi một cúc áo, ngồi lên đùi hắn.

Tôi không muốn gây thêm rắc rối, lập tức ngắt lời.

"Bà chủ, món gỏi bao t. ử này ăn ngon đấy, cô gói cho tôi một phần mang về."

"Quách Tử, hôm nay anh mời, cậu mang về cho thím với mấy đứa nhỏ ở nhà ăn."

Ánh mắt cô gái đó nhìn tôi có chút không vui, tôi đành phải cười trừ.

"Vợ con cậu ấy đang ở nhà chờ đấy."

Ăn cơm xong mưa vẫn chưa tạnh, tôi dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Sau đó tôi bị cái lạnh đ.á.n. h thức, mở mắt ra thì thấy trong quán tối om, không một bóng người.

Tôi xem đồng hồ, đã hơn mười một giờ, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái, thấy chỗ nào cũng không ổn.

"Quách Tử."

Tôi gọi một tiếng, không ai trả lời, trong lòng có chút hoảng.

Không biết có phải ảo giác của tôi không, nhiệt độ trong phòng dường như lạnh đi rất nhiều, thậm chí không có chút hơi người.

Đồ đạc trong phòng trông cũ kỹ hơn lúc nãy rất nhiều, tranh dán trên tường cũng là kiểu của nhiều năm về trước.

Tôi mơ hồ cảm thấy bất an, quán này nhìn kiểu gì cũng thấy quỷ dị.

Phòng trong hắt ra một tia sáng yếu ớt, tôi đi vào trong vài bước thì nghe thấy tiếng th* d*c của phụ nữ.

"Quách Tử, Quách Thành."

Tôi nhanh chóng đi về phía cửa phòng trong, vừa đi vừa quát lớn.

"Ơ, đây đây, ra đây."

Quách Thành vừa cài thắt lưng vừa từ phòng trong chạy ra.

"Làm gì đấy? Gọi hồn à? Có chuyện gì?"

Hắn "bụp" một tiếng bật đèn lên, mặt lộ rõ vẻ bực bội vì bị phá đám chuyện tốt. Tôi nói: "Mưa tạnh rồi, chúng ta nên lên đường thôi."

Quách Thành sửa sang lại quần áo, đi theo tôi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!