Chương 6: (Vô Đề)

Gần Tết, tôi có đến thăm hắn một lần.

Chưa đầy nửa tháng mà trông hắn đã không còn ra hình người.

Miệng cứ lẩm bẩm: "Tôi không quen, tôi không biết."

"Tôi thật sự không quen."

"Tôi thật sự không biết, chưa từng nghe qua."

Người nhà hắn than ngắn thở dài, mời hết thầy này đến thầy khác, ai cũng biết hắn bị bệnh tà, nhưng không ai chữa nổi.

Chẳng mấy chốc đã đến cuối năm, tôi xách quà Tết đến thăm sư phụ.

Trong bữa cơm, tôi kể cho ông già nghe chuyện của Quách Thành, ông nói chuyện này nghe có vẻ quen quen.

Khiến ông nhớ lại nhiều năm trước, lúc ông còn chạy xe, cũng ở khu vực núi Lục Đoạn.

Có một người phụ nữ cầm một tấm ảnh đã ố vàng, hễ gặp ai cũng hỏi: "Anh có thấy người trong ảnh này không?"

Sư phụ nói tấm ảnh đó đã phai màu gần hết, mòn đến mức không nhìn ra người trong ảnh trông như thế nào.

Người phụ nữ đó trông rất đẹp, nhưng tinh thần có vẻ không bình thường.

Chỉ cần có người hé lộ cho cô ta chút tin tức, cô ta sẽ để họ chiếm hời đủ kiểu.

Thật thật giả giả, người đến người đi, rất nhiều kẻ đều lừa gạt cô ta.

Đây là chuyện của rất nhiều năm về trước rồi, cũng không biết có liên quan gì đến chuyện của Quách Thành không.

Sư phụ nói: "Ta giới thiệu cho con một người, con dắt thằng nhóc đó đến thử xem. Nếu người này mà không chữa được, thì thằng nhóc đó coi như hết cứu."

Sư phụ chạy xe cả đời, hiểu biết sâu rộng, quen biết cũng nhiều.

Ông nói: "Thời của bọn ta mà gặp chuyện, đều tìm ông ấy xem."

"Những người có bản lĩnh thật sự, tính tình đều cổ quái, các con đến đó phải cung kính một chút, cứ nói là đệ t. ử của ta."

Tuy tôi chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Quách Thành, nhưng dù sao cũng là một mạng người.

Có con đường cứu được hắn, tôi không thể trơ mắt nhìn hắn c.h.ế.t, nên định bụng lúc nào rảnh sẽ đưa hắn đến đó xem sao.

Tôi ngồi uống với ông già vài chén, ông ngà ngà say, lại bắt đầu bài ca giáo huấn tôi.

"Mày ba mươi mấy tuổi đầu rồi, phải biết tính toán cho bản thân, làm gì cũng phải có chủ kiến."

Tôi cười hì hì: "Có mà, có mà."

Ông già ngà ngà say, lại bắt đầu điệp khúc cũ:

"Mày biết cái quái gì. Già đầu rồi, không chịu lấy vợ, cứ khư khư dắt theo cái đứa con rơi con vãi đó thì tính sao?"

"Chà, sư phụ nói gì kỳ vậy, đó là con trai con mà."

Tôi rót đầy chén cho sư phụ, nghiêm túc nói với ông:

"Đứa bé đó không có con thì không sống nổi. Con đã mang nó về thì đó là trách nhiệm. Chuyện này sau này sư phụ đừng nhắc nữa."

Sư phụ dùng gậy chống gõ vào đầu tôi, có chút "hận sắt không thành thép".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!