Chương 3: (Vô Đề)

"Xời, hồi trẻ có buôn bán súc vật, bị một con ch. ó con c.ắ. n cho."

Tôi vừa nói chuyện với hắn, vừa lái xe thẳng về hướng núi Lục Đoạn.

"Hả? Anh em, hướng này không đúng rồi. Lão Mã không nói với cậu à, tôi đi Lương Thành."

Tôi vỗ đầu một cái: "Ôi chà, đại ca, thật sự xin lỗi, tôi chạy quen đường rồi. Thế này, lát nữa lên quốc lộ tôi vòng lại cho anh nhé."

Gã đàn ông có chút không vui, nhưng cũng không nói gì thêm.

Đến núi Lục Đoạn thì trời đã tối hẳn.

Đường núi không có đèn, xe cộ cũng không nhiều.

Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy hôm nay chiếc xe hình như nặng hơn rất nhiều.

Mọi khi lúc đi thì chở đầy hàng, lúc về thì xe trống, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Nhưng hôm nay tôi mơ hồ cảm thấy, chuyến về này còn nặng hơn cả lúc đi.

Dù đạp lút chân ga mà xe cũng không tăng tốc được, trời càng tối thì cảm giác này càng rõ rệt.

Tôi giữ vững tay lái, cẩn thận điều khiển.

"Anh em, máy sưởi trên xe cậu hỏng rồi à?"

Gã đàn ông đó quấn chặt áo khoác, xì mũi rồi cất tiếng hỏi.

Tôi cũng cảm nhận được, máy sưởi thổi vù vù suốt cả đoạn đường, mà trên xe lại lạnh một cách kỳ lạ.

Nhưng xe của tôi mới bảo dưỡng sau Tết, máy sưởi chắc chắn không có vấn đề.

Lúc này trời lại bắt đầu mưa, không hiểu sao, lòng tôi hoảng loạn vô cùng.

Đột nhiên tôi thấy khuôn mặt của một người phụ nữ phản chiếu trong gương chiếu hậu.

Tôi chớp mắt, nhìn lại thì không thấy nữa.

Chính trong khoảnh khắc chớp mắt đó, thân xe đột nhiên nhẹ bẫng, rồi mất kiểm soát ngay lập tức.

Tôi cố gắng bẻ lái, nhưng không thể kiểm soát được hướng đi.

Đầu xe cứ thế lao thẳng xuống sông.

Cùng với tiếng la hét t.h.ả. m thiết của gã đàn ông, trời đất quay cuồng, đầu óc tôi ong ong.

Tôi nghĩ lần này có lẽ phải bỏ mạng ở đây rồi, nói không sợ là nói dối.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại có cảm giác mọi chuyện đều là sự sắp đặt của bố tôi từ trong cõi u minh.

Ý thức dần mơ hồ, tôi dường như thật sự nhìn thấy bố tôi, ông đang cười với tôi.

Tôi đột nhiên bình tĩnh lại rất nhiều, ông già đã sắp xếp như vậy, chắc chắn có lý do của ông. Cơ thể không ngừng chìm xuống, nước liên tục tràn vào mũi, vào tai, xung quanh tối đen như mực.

Yên tĩnh, quá yên tĩnh.

Cả thế giới chìm trong một màu đen c.h.ế. t chóc.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên có một chùm sáng chiếu tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!