Được thỏa mãn với câu trả lời, Nam Chi hiển nhiên hài lòng hơn lúc mới lên xe rất nhiều.
Nàng ngoan ngoãn nằm trong lòng người phụ nữ, an tâm thoải mái tận hưởng hơi ấm của vòng tay cô.
Chung Vân Kính giảm bớt khe hở cửa sổ xe hai bên, sợ Nam Chi cảm thấy khó chịu, còn múi quýt trong tay cô cũng không đặt lại vào túi.
Trên đường đi, điện thoại Nam Chi rung lên mấy lần.
Là Nam Ức.
Nàng mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy tin nhắn giục giã của Nam Ức thì sau lưng có chút lạnh cả người.
Nàng đưa ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía Chung Vân Kính, hy vọng cô có thể giúp mình nghĩ ra một lý do tốt.
Nhưng nếu để lộ chuyện đi với Chung Vân Kính, nàng say khướt về nhà thế này, Nam Ức mà biết thì sau này chắc chắn sẽ không cho nàng tiếp xúc với Chung Vân Kính nữa.
Dù đang say, nhưng khi nghĩ đến những chuyện liên quan đến Chung Vân Kính, đầu óc Nam Chi vẫn xoay chuyển rất nhanh.
Nàng miễn cưỡng chống đỡ tinh thần, nhanh chóng trả lời tin nhắn của Nam Ức, nói mình đi chơi với bạn bè, và hiện tại đã sắp về đến nhà. Thực ra thời gian không quá muộn, nhưng Nam Chi không thể ngay lập tức khóc lóc om sòm quá đáng, nếu không Nam Ức thật sự sẽ yêu cầu nàng về đúng giờ giới nghiêm.
Nếu có một cách tốt, để Chung Vân Kính có thể trong ứng ngoài hợp với mình thì thật tuyệt. Mặc dù Nam Ức thường nói không cho phép nàng àm phiền Chung Vân Kính, nhưng chỉ cần Chung Vân Kính mở lời, Nam Ức khẳng định sẽ không nói thêm gì.
Nàng hé mắt, nhìn về phía khuôn mặt lạnh nhạt của người phụ nữ, bất đắc dĩ thở dài.
Chung Vân Kính lập tức nhìn về phía nàng. "Dì Nam giận em à?"
"Không có," Nam Chi không nói phiền muộn của mình cho Chung Vân Kính nghe. Nàng điều chỉnh một tư thế thoải mái trong lòng người phụ nữ, rồi ngủ tiếp.
Từ Tư Kiều dừng xe chờ đèn đỏ, lần thứ hai đối đầu ánh mắt với Chung Vân Kính qua kính chiếu hậu.
"Cậu muốn nói gì?" Suốt dọc đường đi, Chung Vân Kính đều biết ánh mắt Từ Tư Kiều đã nhìn lại rất nhiều lần.
"Cô bé không lớn tuổi lắm nhỉ?" Từ Tư Kiều nói rất mơ hồ.
"Đều là người trưởng thành," Chung Vân Kính trả lời cũng rất nước đôi. "Nên tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình."
Lời nói đầu môi chót lưỡi là thứ dễ dàng lừa gạt những cô gái trẻ nhất.
Từ Tư Kiều không thể nhìn thấu suy nghĩ của Chung Vân Kính về chuyện yêu đương. Hành vi không xác nhận quan hệ mập mờ này của Chung Vân Kính mười lần như một. Nam Chi và Chung Vân Kính quen nhau từ lâu, nhưng mối quan hệ của hai người lại bắt đầu xảy ra chuyện như vậy.
"Cậu nghĩ gì thế?" Chung Vân Kính không tiếp tục giao lưu với cô ấy. "Trong mắt cậu, tớ là loại người đó sao?"
"Ai biết được," Từ Tư Kiều cười một tiếng, chỉ xem mấy câu vừa nãy là đang nói đùa.
Cô ấy lướt qua ký ức trước đây, Chung Vân Kính hình như đúng là chưa từng phát triển mối quan hệ với ai có khoảng cách tuổi tác lớn đến thế.
"Cậu đánh giá tớ quá cao rồi."
Nếu cô không kiềm chế thì chắc chắn là Nam Chi đã ra tay với cô trước. Chung Vân Kính đặc biệt khẳng định điều này.
Đã đến khu tập thể cũ, Chung Vân Kính đỡ Nam Chi xuống xe.
Từ Tư Kiều mở cửa sổ ghế phụ hỏi cô. "Có cần tớ đợi cậu một lát không?"
"Không cần, nhà tớ không tiện đường với đây, tớ tự về là được," Nam Chi đứng loạng choạng, còn hơi say xe. Chung Vân Kính chỉ có thể ôm eo nàng để giúp nàng đứng vững.
Từ Tư Kiều gật đầu. "Vậy được, cậu về đến nhà nhắn tin cho tớ hay."
Nhìn theo chiếc xe rời đi, Chung Vân Kính dìu Nam Chi đi vào bên trong khu tập thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!