Chương 51: (Vô Đề)

Lúc chuẩn bị xuất phát đã gần một giờ sáng. Nam Chi soi gương, kiểm tra thật kỹ đôi mắt và khuôn mặt mình, bảo đảm vết sưng đỏ không quá rõ ràng mới yên tâm. Chiếc điện thoại trong tay nàng vẫn tắt ngóm, nàng thực sự vẫn chưa biết phải đối mặt với Nam Ức thế nào. Trong màn đêm, tâm trí con người dễ mất kiểm soát, nàng thầm nghĩ cứ cẩn thận đi nốt đêm nay rồi tính tiếp biện pháp thỏa đáng sau.

"Chúng ta đi giờ này có muộn quá không chị?" Nam Chi hỏi.

"Không muộn."

Nam Chi gật đầu. Nàng vẫn chưa hiểu nổi những người thường xuyên lui tới quán bar lấy đâu ra thời gian và tiền bạc để ăn chơi trác táng như vậy. Nàng từng đem thắc mắc này hỏi Lộ Lộ

- nhân viên bán rượu ở đây. Lộ Lộ bảo, những người này vốn đã kiếm đủ tiền cho mấy trăm đời tiêu xài rồi.

Dưới ánh trăng, Nam Chi sờ lên mặt mình: "Trông em có nhợt nhạt quá không?"

Chung Vân Kính nhìn nàng: "Sao thế?"

"Em muốn trang điểm một chút." Nam Chi đắn đo, "Nhưng giờ quay lại phòng chắc phiền phức lắm... Thôi bỏ đi."

"Đến quán bar chị tìm cho em một bộ trang điểm mới." Chung Vân Kính dứt khoát đáp, "Chuyện nhỏ ấy mà."

Nam Chi nở nụ cười: "Sao chị lại đối xử tốt với em thế?"

"Vì muốn thấy em vui, luôn luôn vui vẻ." Chung Vân Kính thốt ra không cần suy nghĩ.

Câu nói này đối với Nam Chi còn đáng giá hơn cả lời yêu. Nàng cứ ngỡ cô sẽ nói những lời sáo rỗng kiểu "vì chị thích em". Nhưng rõ ràng, Chung Vân Kính hiểu rất rõ cách để nắm giữ trái tim nàng.

Tại cửa quán bar, anh bảo vệ vẫy tay chào Nam Chi, hỏi sao lâu rồi không thấy nàng tới.

"Tuần trước em vừa tới mà." Nam Chi lầm bầm.

"Tuần trước tôi xin nghỉ, không khéo rồi." Anh bảo vệ vốn đã quen mặt nàng, nhìn hai người nắm tay nhau đi vào, trong lòng thầm hiểu chuyện.

Chung Vân Kính nhanh chóng lấy một bộ trang điểm đưa cho Nam Chi. Nàng kiểm tra qua, đều là hàng hiệu chưa bóc tem.

"Của ai thế chị?" Nàng không dám dùng đồ lạ, dù là do cô đưa.

"Của chị." Chung Vân Kính đáp, "Chưa dùng lần nào."

Nam Chi lúc này mới yên tâm. Thường ngày cô chỉ trang điểm rất nhạt, duy chỉ có son môi là dùng nhiều tông màu khác nhau, nhưng cái nào cũng cực kỳ hợp với cô.

"Em vào nhà vệ sinh một lát." Sắp nghỉ lễ Trung thu nên quán bar rất đông, Nam Chi không muốn chiếm dụng phòng VIP.

"Cần chị đi cùng không?"

"Không cần đâu, lát nữa em vào tìm chị." Nam Chi cầm túi đồ một mình đi hướng nhà vệ sinh. Đứng trước gương, nàng thấy một bên má vẫn còn hơi ửng đỏ. Dù đã chườm đá nhưng dấu vết vẫn không bình thường lắm, nàng đành dặm thêm phấn nền rồi đánh chút má hồng để che đậy.

Sau một hồi loay hoay với sự trợ giúp từ một phụ nữ lạ mặt đi ngang qua, Nam Chi mới hài lòng với lớp trang điểm. Nàng cất đồ vào túi, ghi nhớ lời Chung Vân Kính dặn, đặt túi đồ vào ngăn kéo dưới quầy bar.

Đứng trước cửa phòng VIP quen thuộc, nàng kiễng chân nhìn qua ô cửa kính nhỏ, thấy bên trong toàn những gương mặt quen. Lộ Lộ đi ngang qua, Nam Chi ra hiệu giữ im lặng, nhưng Lộ Lộ lại đưa cho nàng một ly Champagne. Sau khi thấy nàng uống cạn, Lộ Lộ mới hài lòng rời đi.

Nam Chi đứng ngoài cửa một lúc lâu, bên trong mọi người đang chơi rất vui, hơi cồn bắt đầu thấm vào khiến nàng hơi chuếnh choáng. Nàng lắc đầu để giữ tỉnh táo, nhưng khi thấy Chung Vân Kính đang trò chuyện rôm rả, cười đùa vui vẻ với những người khác, nàng lại cảm thấy khó chịu. Nàng tự nhận mình là một cô gái dễ ghen tuông, nhưng chẳng phải đó là biểu hiện của tình yêu sao? Giờ đây, nàng không thấy tính cách này có vấn đề gì nữa.

Nàng đứng ngoài gần nửa tiếng mà Chung Vân Kính chẳng có ý định ra tìm. Nàng vừa giận cô vì có "túi da" đẹp lại khéo ăn nói khiến ai cũng vây quanh, vừa giận mình không có được nét quyến rũ của những người phụ nữ trưởng thành kia để có thể đối đáp sòng phẳng với cô thay vì cứ luôn bị áp chế. Chỉ cần Chung Vân Kính cầm ly rượu, chẳng cần nói gì cũng có khối người muốn đến chạm cốc.

Nam Chi quyết định mình phải khẳng định lập trường.....

Trong phòng, hội bạn cũ vẫn tụ tập đông đủ. Từ Tư Kiều dạo này thân thiết với Trần Tư Thụy, nhưng lần này Trần Tư Thụy không tới.

"Em ấy phải về nhà dịp Trung thu, mai vẫn còn tiết học nên tớ không dám làm phiền." Từ Tư Kiều giải thích, rồi quay sang Chung Vân Kính vừa trở lại: "Cậu đi đâu thế?"

"Đi đón người." Chung Vân Kính ngồi xuống, gọi nhân viên lên thêm đĩa hoa quả mới và vài phần bánh ngọt vị trái cây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!