Chương 47: (Vô Đề)

Chung Vân Kính không hề thất hứa, quả nhiên đến giữa tuần cô đã có mặt ở cổng trường chờ Nam Chi tan học.

Khi nhận được tin nhắn, còn tận nửa giờ nữa mới hết tiết. Các bạn cùng phòng của Nam Chi đang lén lút chuyền tay nhau chiếc điện thoại để đặt đồ ăn ngoài, dự tính tan học sẽ ra cổng lấy ngay. Nam Chi không tham gia vào hội đó, nàng tràn đầy phấn khởi nhắn tin lại cho Chung Vân Kính.

Chỉ còn một phút là tan tiết, nàng đưa sách giáo khoa nhờ bạn mang về hộ rồi lao ra khỏi phòng học đầu tiên, chạy thẳng về phía cổng trường. Tiết trời cuối tháng Chín không quá nóng bức, nhưng việc chạy nhanh vẫn khiến nàng lấm tấm mồ hôi. May mắn là xe của Chung Vân Kính đậu dưới bóng cây rất dễ nhận ra.

"Chị đến lâu chưa?" Nam Chi tự nhiên mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.

"Vừa tới." Chung Vân Kính khởi động xe, "Dẫn em đi ăn cơm."

Nam Chi định đáp lời nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại, nàng ho khan vài tiếng để lấy lại giọng: "Ăn lẩu nhé?"

"Cảm lạnh sao?" Chung Vân Kính hỏi.

Nam Chi khịt mũi: "Một chút thôi, không nghiêm trọng lắm. Ở ký túc xá ngày nào cũng bật điều hòa, thổi lâu nên hơi sụt sịt."

Phòng bốn người, không ai chủ động đề nghị tắt điều hòa, nàng cũng không muốn là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí đó, như vậy thì thiếu tế nhị quá.

"Chú ý sức khỏe." Chung Vân Kính không nói thêm gì nhiều, "Nếu không ổn thì về nhà mà ngủ."

"Về nhà ngủ?" Nam Chi không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, "Về nhà chị sao?"

"Cũng được." Chung Vân Kính thoải mái đồng ý, "Chỉ là chị không thể ngày nào cũng đón em được."

"Không sao hết." Nam Chi chẳng hề để tâm chuyện đó, "Biết đâu ngày nào đó chị đi làm về lại thấy một bất ngờ lớn ở trong nhà thì sao!"

Chung Vân Kính mỉm cười, xe dừng lại trước một quán lẩu. Nam Chi cầm thực đơn điểm một loạt món khoái khẩu, khẩu vị của nàng vẫn y như trước, một khi đã quen với món nào là sẽ không bao giờ thay đổi.

"Chị không biết đâu, cơm nhà ăn trường ăn mãi cũng chán." Nam Chi vốn không kén ăn, nhưng cũng không chịu nổi cơm căng tin. Hồi mới khai giảng, có quầy mì xào rất hợp vị nên nàng ăn liền ba bốn ngày, sau đó quầy đó đổi đầu bếp mới, xào lúc thì quá nhạt lúc lại quá mặn, thế là nàng "cạch mặt" luôn chỗ đó.

"Nếu không tiện ra ngoài, muốn ăn gì chị có thể mang tới cho em." Chung Vân Kính trước giờ luôn hữu cầu tất ứng, dù Nam Chi không đòi hỏi cô cũng chủ động thỏa mãn.

"Em tự đặt đồ ăn ngoài được mà." Nam Chi cân nhắc, "Mấy đồng tiền ship em vẫn trả nổi, vả lại giờ mã giảm giá cũng nhiều."

"Chị đưa thì miễn phí."

Khóe môi Nam Chi không giấu nổi vẻ đắc ý: "Em biết rồi, chị chỉ là muốn gặp em thôi, còn mượn cớ đưa cơm nữa."

"Đúng là muốn gặp em." Chung Vân Kính thẳng thắn thừa nhận, "Và cũng thực sự muốn em được ăn ngon một chút."

Nam Chi ngẩn người, lòng vừa hân hoan vừa ngọt ngào. Trước đây nàng không nhận ra Chung Vân Kính lại có thể nói những lời tình tứ đi vào lòng người đến thế.

"Xem ra chị cũng biết nói lời đường mật đấy." Nam Chi bĩu môi, "Hôm nay em sẽ dành trọn một ngày để yêu thương chị thật lòng."

Nhân viên phục vụ nhanh chóng đẩy xe thức ăn vào, nồi lẩu uyên ương bắt đầu sôi sùng sục. Nam Chi ăn thịt xiên nướng, bị nóng đến mức phải thè lưỡi thở hồng hộc, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu. Chung Vân Kính thấy nàng ăn xong món gì là lại lẳng lặng nhúng tiếp món đó vào nồi. Suốt nửa giờ trôi qua, cô chỉ ăn được vài miếng, trông không giống người đi ăn cùng mà giống như đang hầu hạ một vị "tổ tông".

Nam Chi chụp ảnh gửi vào nhóm chat ký túc xá, thành công thu hoạch một rổ sự ngưỡng mộ của bạn bè, thỏa mãn chút lòng hư vinh nho nhỏ. Khi thoát khỏi WeChat, nàng liếc nhìn ngày tháng.

"Đúng rồi, chị Vân Kính." Nam Chi gọi, "Tuần này quán bar của chị nghỉ thế nào?"

"Hỏi chị sao?" Chung Vân Kính nhìn lịch, Chủ Nhật tuần này là tết Trung thu.

"Đúng rồi, em hỏi chị nghỉ thế nào." Nam Chi lầm bầm, "Chắc chắn quán bar sẽ không đóng cửa rồi."

"Cũng có thể, xem em muốn sắp xếp thế nào thôi."

Nam Chi theo chiến thuật ngả người ra sau, nheo mắt đánh giá người phụ nữ đối diện: "Hôm nay sao chị dễ tính thế? Không phải đang có âm mưu gì chờ em đấy chứ?"

"Em đoán xem?" Chung Vân Kính hỏi ngược lại, khóe miệng vương ý cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!