Chương 44: (Vô Đề)

Mưa xối xả khiến tầm nhìn mờ mịt, Nam Chi thu mình ở ghế sau xe. Những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, soi sáng không gian chật hẹp bên trong thùng xe trong tích tắc.

Tiếng mưa nện liên hồi lên nóc xe nghe thật chói tai. Nam Chi cảm thấy run sợ, tâm trí nàng dường như cũng bị trận mưa này đánh cho tơi tả, ngổn ngang không lối thoát. Nàng cảm nhận được bầu không khí u ám của trời đất, và cả áp lực đầy tính chiếm hữu từ người phụ nữ đang áp sát mình. Nam Chi khẽ lùi lại, nhưng khi tấm lưng chạm vào cửa xe lạnh lẽo, nàng biết mình đã không còn đường lui.

Nàng từng khao khát được ở riêng với Chung Vân Kính, nhưng thực hiện chuyện thân mật trong một không gian như thế này dưới cơn mưa tầm tã vẫn khiến nàng có chút lúng túng. May mắn là đường phố không một bóng người, những tiếng r*n r* nhỏ vụn đều bị tiếng mưa át đi hoàn toàn. Điều này đồng nghĩa với việc sẽ không có ai quấy rầy, nhưng cũng chẳng có ai cứu được Nam Chi thoát khỏi sự cuồng nhiệt này.

"Chung..." Tên còn chưa gọi hết câu, môi nàng đã bị chặn lại bởi một nụ hôn sâu. Chung Vân Kính một tay ôm eo, kéo nàng sát lại gần mình hơn. Trong ánh mắt giao nhau là d*c v*ng đang không ngừng nảy nở và lan tỏa.

Chung Vân Kính lúc này khác hẳn ngày thường, cô không dùng những lời lẽ nghiêm khắc để k*ch th*ch Nam Chi nữa. Cô dùng hành động thực tế để buộc nàng phải yếu thế, bởi mọi nhược điểm của Nam Chi đều đã bị cô nắm thấu từ lâu. Cô dùng ánh mắt để vỗ về nhưng tay lại không ngừng hành động. Nam Chi định nắm chặt cổ tay cô thì bị cô trở tay đẩy ra, ép chặt hai tay nàng l*n đ*nh đầu.

Thời tiết cực đoan như đánh thức phần tội lỗi sâu kín nhất trong lòng người, khiến mọi cảm xúc hỗn loạn đan xen trong lòng Nam Chi. Sự dằn vặt ấy khiến nàng mềm nhũn như miếng đậu hũ non, dần rỉ ra những vệt nước ngọt ngào. Nam Chi vội chộp lấy bàn tay còn lại của cô, cắn mạnh vào lòng bàn tay để giải tỏa. Trong đôi mắt lấp lánh hơi nước của nàng phản chiếu nụ cười ý nhị của người phụ nữ.

"Lần sau chị mua cho em cục xương đồ chơi nhé? Để em mài răng cho đỡ ngứa."

Biết cô đang trêu chọc mình, Nam Chi càng dùng sức cắn mạnh hơn, dù nước miếng bắt đầu không tự chủ mà tiết ra. Chung Vân Kính nhìn chằm chằm vào gương mặt không chịu khuất phục của nàng. Dù Nam Chi có vẻ ngoài ngoan ngoãn nhu thuận, nhưng bên trong lại là một linh hồn nghịch ngợm, chẳng lúc nào chịu ngồi yên.

Nam Chi nới lỏng răng, khẽ cào vào cánh tay cô. Toàn thân nàng rã rời, dù không muốn bị cô xoay như chong chóng nhưng nàng cũng chẳng còn cách nào khác.

Cơn mưa to dần chuyển thành mưa nhỏ. Nam Chi được khoác một chiếc áo khoác rộng, tay nàng nằm gọn trong lòng bàn tay Chung Vân Kính, để chị thong thả nghịch ngợm.

"Mưa tạnh rồi..." Nam Chi mờ mịt nhìn ra phía trước, trên đường đã bắt đầu có vài người đi bộ che dù chậm rãi bước qua.

"Chỉ là mưa nhỏ thôi." Chung Vân Kính đáp, cô định mở cửa sổ nhưng bị Nam Chi ngăn lại. Nàng hướng về phía cô chìa tay ra, cô lập tức hiểu ý, bế nàng đặt ngồi lên đùi mình.

Lúc này Nam Chi thực sự cần một vòng tay ấm áp, và vòng tay đó nhất định phải là của Chung Vân Kính. Nàng túm lấy cổ áo sơ mi chưa cài nút của cô, nhìn thấy những vết cào đỏ hằn trên cánh tay cô liền hứ một tiếng lạnh lùng trong mũi. Phải để người phụ nữ này biết đau một chút mới được, lần sau nàng sẽ còn dùng sức hơn.

Chung Vân Kính để nàng tựa vào lưng ghế phía trước, tự mình cài lại nút áo, kiên nhẫn đợi mưa tạnh hẳn rồi mới mở cửa xe, bế nàng thẳng vào nhà.

"Giày của em đâu?" Nam Chi để trần đôi chân, ngó nghiêng vào trong xe, "Giày em biến đâu rồi?"

"Lát nữa chị tìm cho, về nhà tắm rửa trước đã." Chung Vân Kính mặc kệ những ánh nhìn tò mò của người qua đường, thản nhiên bước đi. Ngược lại, Nam Chi lại thấy ngượng ngùng, nàng vùi mặt vào ngực cô, kéo vạt áo khoác lên che kín đầu. Hai chân nàng cứ đá tới đá lui, Chung Vân Kính phải vỗ nhẹ vào mông ra hiệu cho nàng nằm yên.

"Em đói..." Nam Chi được đặt ngồi lên sofa, đôi mắt đỏ hoe nhìn chị. Bên trong chiếc áo khoác, nàng chỉ mặc mỗi chiếc áo lót lỏng lẻo. Nàng nuốt nước miếng, nhìn về phía tủ lạnh.

Chung Vân Kính mở tủ lạnh: "Chỉ còn bánh mì nguyên cám."

"Cái đó khó ăn lắm, chẳng có vị gì cả." Nam Chi chê bai, "Chị đặt đồ ăn ngoài giúp em đi, điện thoại em chắc cũng rơi trên xe rồi."

Chung Vân Kính mở ứng dụng giao hàng rồi đưa điện thoại cho nàng: "Đặt xong thì đi tắm đi, chị xuống xe lấy đồ cho em."

Nam Chi nhanh chóng đặt hai phần cháo. Cầm chiếc điện thoại của cô trong tay, nàng lại bắt đầu đấu tranh tư tưởng xem có nên xem trộm không. Nhưng nghĩ đến việc lục lọi đồ người khác là không lịch sự, vả lại hai người vừa mới làm hòa xong, lỡ lại xảy ra chuyện thì nàng chịu không nổi. Cuối cùng, nàng chỉ mở WeChat ra, không xem gì khác mà chỉ lén đổi ghi chú tên mình trong máy cô thành một cái tên khiến nàng hài lòng.

Lúc này Chung Vân Kính mang đồ từ dưới xe lên, đặt điện thoại của Nam Chi lên bàn trà.

"Giày bẩn rồi, để chị giặt cho." cô lấy cả đồ lót của nàng ra từ túi đồ, khiến Nam Chi đỏ mặt tía tai. Nàng ho khẽ một tiếng: "Điện thoại của chị này."

Chung Vân Kính thu lại điện thoại, liếc nhìn biểu cảm của nàng rồi thản nhiên đi vào phòng tắm. Nam Chi cởi áo khoác đi theo sau. Thấy cô vẫn ở đó, nàng chưa vội c** đ* mà đứng xả nước ấm.

"Mặc cả quần áo để tắm sao?" Chung Vân Kính hỏi.

"Em không biết cởi." Nam Chi bỗng thốt ra một câu vô nghĩa.

Bước chân Chung Vân Kính dừng lại: "Nút áo của chị em cởi thành thạo lắm mà?"

Nam Chi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực: "Em chỉ biết c** đ* của chị thôi."

Chung Vân Kính bước tới một bước, Nam Chi hơi khựng lại rồi lùi một bước. Cô nhìn chiếc áo lót trên người nàng đã ướt đẫm, dính sát vào làn da trắng nõn, mặc cũng như không.

"Lại đây, chị cởi giúp cho." cô vẫy tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!