Dù cả hai đều không quá bận tâm đến việc sớm hòa hoãn quan hệ, nhưng khi đến quán bar, Nam Chi vẫn tự chuẩn bị một bộ cờ cá ngựa để bản thân trông tự nhiên hơn. Chỉ có điều, khi quân cờ của Trần Tư Thụy đã gần về đến đích thì Nam Chi vẫn chưa tung nổi một con sáu nào. Để đổi vận, nàng tiến về phía quầy bar định gọi chút đồ uống.
Người pha chế nhận ra nàng, thuận miệng hỏi: "Dạo này tiệm hoa thay người giao hàng rồi sao?"
Nam Chi gật đầu: "Em vào học rồi, học kỳ mới nhiều việc quá nên nửa tháng nay chưa về nhà."
Sau vài câu tán gẫu, anh gợi ý cho nàng một loại cocktail mới. Nam Chi gọi một ly rồi quay lại chỗ ngồi. May mắn thay, lần này nàng nhanh chóng tung được con sáu. Dù vậy, nàng vẫn luôn ở trạng thái phòng bị. Hơn nửa tháng không liên lạc, nàng vốn đã không nắm rõ hành tung của Chung Vân Kính, giờ lại càng không chắc cô có ở đây hay không. Tâm trạng Nam Chi vô cùng phức tạp:
nàng vừa mong cô có mặt, lại vừa sợ phải đối diện.
"Cầm nhầm quân cờ rồi kìa, chơi cờ cá ngựa mà cũng phân tâm sao?" Trần Tư Thụy nhắc nhở khi nhân viên mang ly cocktail đến, "Nồng độ cao không em?"
"Chắc là không đâu ạ, em uống cocktail vài lần rồi, chỉ hơi lâng lâng chứ chưa say bao giờ."
"Thực ra tửu lượng của chị tệ lắm." Trần Tư Thụy nhấp một ngụm, thấy vị khá ngon nên cũng chẳng để tâm đến lời cảnh báo của chính mình.
Khi Chung Vân Kính bước ra từ phòng VIP, cô lập tức nhìn thấy Nam Chi. Chị ra hiệu cho Từ Tư Kiều đi cùng, gương mặt cả hai đều thoáng vẻ phức tạp.
"Để ý một chút đi." Chung Vân Kính nói với Từ Tư Kiều rồi xoay người rời đi.
Từ Tư Kiều ngồi vào một góc khuất ở quầy bar, vẫy tay gọi Lộ Lộ đang đi ngang qua, hất hàm về phía bàn của Nam Chi: "Lộ Lộ, tối nay để mắt đến bàn kia giúp chị."
Lộ Lộ làm việc từ ngày quán mới mở, tính tình hoạt bát lại ham hóng chuyện, vốn có chút quan hệ họ hàng xa với hai bà chủ nên nhớ mặt khách rất kỹ.
"Chà!" Mắt cô nàng sáng lên, "Chẳng phải là hai cô người yêu nhỏ sao? Giờ lại liên minh với nhau à?"
"Chị đang bận, em cứ để mắt tới hai em ấy nhưng đừng có nhanh nhảu đoảng." Từ Tư Kiều dặn dò rồi cũng nhanh chóng biến mất.
Lộ Lộ cầm theo tờ thực đơn tiến lại gần: "Cho chị nhập hội với được không?"
"Chị Lộ Lộ?" Nam Chi gọi tên cô.
Lộ Lộ hờn mát: "Tưởng em quên chị luôn rồi chứ, lần sau đến phải để chị kiếm chút tiền trà nước đấy nhé." Nam Chi ngại ngùng cười: "Lần sau nhất định ạ."
Trò chơi ba người bắt đầu. Trần Tư Thụy tửu lượng kém nên bắt đầu mơ màng, lúc cầm xúc xắc không cẩn thận làm nó văng mất. Viên xúc xắc lăn lông lốc rồi biến mất trong góc khuất. Tìm mãi không thấy, Lộ Lộ xua tay: "Chờ chút, để chị đi tìm trò khác thú vị hơn."
Nam Chi đẩy ly nước chanh đá về phía đàn chị, lo lắng: "Học tỷ, chị ổn chứ?"
Nàng không ngờ tửu lượng của Trần Tư Thụy lại kém đến thế, chỉ mới nửa ly cocktail mà hai má cô đã đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn.
"Chị đi vệ sinh chút." Trần Tư Thụy đứng dậy, Nam Chi vội đỡ lấy, cả hai lảo đảo dìu nhau đi. Đi ngang qua một phòng VIP, cửa bất ngờ mở ra khiến họ suýt va vào người bên trong. Nam Chi định xin lỗi thì nhận ra đó là Từ Tư Kiều.
"Sao lại uống đến nông nỗi này?" Từ Tư Kiều đưa đồ trong tay cho nhân viên rồi không chút do dự tiếp nhận lấy Trần Tư Thụy.
"Chị ấy mới uống nửa ly cocktail thôi ạ. Em không biết chị ấy kém thế, nếu biết em đã không để chị ấy uống." Nam Chi bước theo, lòng đầy hối lỗi. Cả hai đều gầy yếu, nếu say khướt ở đây thực sự rất dễ gặp rắc rối.
Trần Tư Thụy dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, nhìn thấy Từ Tư Kiều trong gương, sống lưng cô cứng lại rồi lại xụ xuống. Trước khi đến, cô đã nói với Nam Chi rằng nếu gặp Từ Tư Kiều, cô sẽ nói rõ mọi chuyện. Hiện tại là cơ hội tốt nhất, Nam Chi hiểu ý liền lùi lại vài bước, định lẳng lặng rời đi.
Trần Tư Thụy quay người lại, trao cho Nam Chi một ánh mắt rồi lảo đảo ngã vào lòng Từ Tư Kiều.
"Chị Kiều Kiều..." Nam Chi mím môi, "Bọn em phải về trường sớm, nếu muộn quá ký túc xá đóng cửa sẽ không vào được."
"Nam Chi, để chị tìm người đưa em về nhé?" Từ Tư Kiều cân nhắc, "Tư Thụy uống ít rượu thế mà đã say rồi, để em ấy về một mình không ổn. Có lần em ấy say ngất ở nhà, may mà chị đến kịp để đưa đi bệnh viện."
Nam Chi nghe vậy càng thấy áy náy. Thấy nàng gật đầu, Từ Tư Kiều nói tiếp: "Chờ chị chút, chị sắp xếp cho Tư Thụy xong sẽ tìm người đưa em về."
Nam Chi lặng im nhìn hai người ôm nhau, lòng thoáng chút chua xót. Nàng cứ ngỡ hôm nay sẽ đụng mặt Chung Vân Kính, để có thể mắng cô vài câu cho nhẹ lòng. Nam Chi quay lại ghế ngồi cất bộ cờ, Lộ Lộ cũng không quay lại. Nàng nhìn quanh một lượt rồi quyết định không làm phiền Từ Tư Kiều nữa. Giờ này vẫn còn chuyến tàu điện ngầm cuối, nàng có thể tự về.
Vừa định soạn tin nhắn báo tin thì Chung Vân Kính đã đứng trước mặt nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!