Chương 38: (Vô Đề)

Trên đường trở về, Chung Vân Kính ngồi ở vị trí ghế phụ, buồn chán lật xem điện thoại. Sợi dây liên kết duy nhất còn lại mà cô có thể nghĩ đến chính là tấm thẻ kia. Chỉ cần rút một đồng, cả cô và Nam Chi đều sẽ nhận được tin nhắn thông báo. Thế nhưng, Nam Chi thực sự chẳng hề tiêu một xu nào. Chung Vân Kính chợt nghĩ, hay là cô chủ động chuyển thêm một khoản tiền vào đó, như thế Nam Chi dù có muốn quên cũng sẽ lập tức nhớ ra sự tồn tại của tấm thẻ.

Nhưng hiện tại, cô chẳng tìm được cái cớ nào hợp lý để làm việc ấy.

Chạm phải ánh mắt của Chung Thời Vụ qua gương chiếu hậu, Chung Vân Kính lẳng lặng dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Hiếm khi thấy tâm trạng em tệ thế này, là định cải tà quy chính, về bệnh viện của chị làm việc sao?" Chung Thời Vụ trêu chọc một câu.

Chung Vân Kính cau mày, không có tâm trí để đối đáp.

"Ngày mai chị đi gặp một người bạn của mẹ, em đi cùng chị đi." Chung Thời Vụ nói tiếp, "Bà cụ ấy cũng lớn tuổi rồi, từ tỉnh bên lặn lội sang đây nói là muốn đi viếng mộ."

"Ngày mai em có việc khác rồi." Chung Vân Kính nhìn vào thông tin liên quan đến Nam Chi trên điện thoại, đó là tin nhắn từ lâu khi Nam Chi hào hứng gửi cho cô tờ giấy báo nhập học của Đại học A.

"Việc gì?" Chung Thời Vụ không nghĩ ra cô có việc gì chính đáng.

"Ngày mai khai giảng." Giọng Chung Vân Kính rất bình thản, nhưng lại khiến Chung Thời Vụ bật cười nhạo báng.

Chung Vân Kính liếc chị cô một cái, nhấn mạnh từng chữ: "Chuyện đứng đắn đấy."

"Tự mình dán mặt vào thế kia không giống phong cách của em chút nào." Chung Thời Vụ năm nay gần bốn mươi, kinh nghiệm sống dồi dào, huống chi là với cô em gái cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Người khác không nhìn thấu được ý nghĩ của Chung Vân Kính, nhưng chị thì có thể đoán định được tám phần. Hơn nữa, Chung Vân Kính cũng chẳng buồn che giấu cảm xúc trước mặt chị — đó có lẽ là ngoại lệ dành cho người nhà.

Chung Vân Kính nhìn ra cửa sổ, thấy đường về nhà còn xa, cô nhắm mắt lại, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện.

"Chị đã nói rồi, em và Nam Chi dây dưa sẽ không có kết quả đâu." Chung Thời Vụ nghiêm túc nói, "Nếu Nam Ức có ý định duy trì qua lại với nhà họ Chung thì hôm nay dì ấy đã không mời chúng ta đến ăn bữa cơm đó. Sau này, có lẽ dì ấy sẽ không liên lạc với chúng ta nữa."

"Vốn dĩ dì ấy chỉ thân thiết với mẹ thôi mà." Đôi mày thanh tú của Chung Vân Kính khẽ nhíu lại, "Điều đó thì liên quan gì đến chúng ta?"

"Em đừng có hiểu sai trọng điểm trong lời chị nói." Chung Thời Vụ nhắc nhở, "Chị muốn em biết rằng, ân oán giữa nhà chúng ta và Nam Ức đã thanh toán xong rồi. Chị không quan tâm đời tư của em hỗn loạn thế nào, nhưng đừng tiếp tục với Nam Chi nữa, chấm dứt vào lúc này là tốt nhất."

Chung Vân Kính hiểu ý chị mình. Đối với Nam Chi, Chung Thời Vụ không có ác cảm, chị chỉ quan tâm đến thể diện của nhà họ Chung. Mẹ đã qua đời, đối với nhà họ Chung lúc này, mẹ con Nam Ức chẳng khác nào một sự phiền toái. Một kết thúc êm đẹp là điều tốt nhất vì hai mẹ con họ không thể mang lại bất kỳ lợi ích nào cho gia tộc. Hơn nữa, nếu Chung Vân Kính còn dây dưa với Nam Chi, những chuyện cũ năm xưa chẳng ai muốn nhắc lại sẽ bị khơi dậy.

Điều đó vừa tổn thương Nam Ức, vừa ảnh hưởng xấu đến danh tiếng nhà họ Chung. Hiện tại, để mọi chuyện chìm vào quên lãng là lựa chọn sáng suốt nhất.

"Được rồi, dừng ở đây đi." Đến đầu ngõ nhỏ dẫn vào khu chung cư, Chung Vân Kính lên tiếng.

Lúc xuống xe, Chung Thời Vụ tỏ vẻ bất mãn trước thái độ lấp lửng của em gái: "Nói cho chị biết, hiện tại em đang nghĩ gì?"

Chung Vân Kính nhếch môi: "Bác sĩ Chung giỏi giang như thế, chẳng lẽ không đoán được ý em sao?"

"Vân Kính!" Chung Thời Vụ nghiêm giọng gọi.

Chung Vân Kính khẽ vuốt lại mái tóc, vẫy vẫy tay rồi quay người đi thẳng về phía cổng khu nhà, không nói thêm lời nào.

Đêm trước ngày khai giảng, Nam Chi trằn trọc không sao ngủ được. Những chuyện phiền lòng gần đây khiến nàng thường xuyên gặp phải những giấc mơ kỳ quái. Nửa đêm, nàng nhắn tin cho Lương Hân, hơn nửa tiếng sau mới nhận được hồi âm, lúc đó đã là ba giờ sáng. Lương Hân vừa tỉnh giấc đi vệ sinh, mắt nhắm mắt mở nhắn tin lại cho nàng.

Nam Chi bật đèn, bắt đầu kiểm tra lại đồ đạc một lần nữa. Khi mở ngăn kéo tìm căn cước và thẻ ngân hàng, nàng thoáng thấy một chiếc thẻ lạ, chợt giật mình tưởng mình quên cất, nhưng khi cầm lên mới nhận ra đó là thẻ của Chung Vân Kính. Tấm thẻ này nàng sẽ không dùng, nhưng có lẽ cũng chẳng còn cơ hội để trả lại nữa.

Nam Chi nằm lại lên giường, lật xem lịch sử trò chuyện giữa mình và Chung Vân Kính. Ngày mai nàng không định để cô đưa đi, nàng đã hẹn trước với Lương Hân. Một lần tùy hứng này, có lẽ sẽ giúp Chung Vân Kính hiểu rõ thái độ hiện tại của nàng.

Gần sáng mới chợp mắt được một lúc nên Nam Chi suýt chút nữa không dậy nổi. Lương Hân mượn được một chiếc xe điện bốn bánh, mọi người cùng hỗ trợ chất hành lý lên xe rồi hướng thẳng về phía Đại học A. Vì đi sớm nên đường xá thông thoáng, xe dễ dàng dừng lại trước cổng trường.

Một đàn chị ở khoa Thiết kế nghe nói nàng học cùng chuyên ngành nên rất nhiệt tình đến đón tiếp. Trong trường có các sinh viên khóa trên dùng xe ba bánh hỗ trợ tân sinh viên chuyển đồ, Nam Chi chỉ khoác một chiếc balo, theo chân đàn chị đi về phía ký túc xá. Vì tiệm hoa còn bận việc nên Lương Hân đi về trước, dặn Nam Chi sau khi dọn dẹp xong thì nhắn tin báo tin.

"Chị là Trần Tư Thụy, học ngành Cảnh quan, hiện đã năm ba rồi, coi như là đàn chị trực hệ của em." Trần Tư Thụy trò chuyện thân thiện, "Em ở lớp 6 đúng không? Nếu không có gì thay đổi thì chị sẽ là trợ giảng cho lớp em."

Nam Chi gật đầu, vui vẻ kết bạn WeChat với chị.

"Nam Chi à?" Trần Tư Thụy nhìn cái tên này, khẽ ngẩn người, "Nghe quen tai quá nhỉ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!