Sáng sớm hôm ấy, khi ánh nắng vừa chạm ngưỡng cửa, Từ Tư Kiều đã có mặt. Gương mặt cô lộ rõ sự sốt ruột, trên tay cầm một xấp tài liệu dày, dứt khoát đưa về phía Chung Vân Kính.
"Mười hai giờ là giờ hẹn, mà bây giờ đã gần mười giờ rồi." Từ Tư Kiều thậm chí còn chẳng buồn bước chân vào nhà, đứng ngay ngưỡng cửa mà giục giã liên hồi: "Tối qua cậu không thèm trả lời tin nhắn, sáng sớm gọi điện cũng chẳng thấy nhấc máy."
"Tớ để chế độ im lặng rồi quên bật lại." Chung Vân Kính thản nhiên đáp một câu hờ hững, tay đón lấy xấp tài liệu. Đúng lúc đó, Nam Chi lững thững bước ra từ phía sau.
Từ Tư Kiều liếc nhìn Nam Chi, một cái nhìn đầy vẻ biết ngay mà. Cô khẽ thở dài, có chút bất lực nhưng cũng biết ý không nói thêm gì về chuyện riêng tư của hai người.
Nam Chi nhìn vẻ mặt nghiêm túc không chút đùa cợt của Từ Tư Kiều, hiểu rằng đây là việc đại sự nên nhỏ giọng hỏi: "Chị phải đi đâu sao? Nếu bận thì em tự về nhà cũng được."
Chung Vân Kính không trả lời ngay, cô cầm xấp giấy tờ thong thả quay lại phòng khách, tiếp tục dùng bữa điểm tâm một cách nhàn nhã như thể thời gian chẳng hề gây áp lực cho mình.
"Chuyện này chẳng phải đã nói từ lâu rồi sao? Bên ban tổ chức đã thúc giục mấy lần, cậu cũng không thể lần nào cũng vắng mặt chứ?" Từ Tư Kiều khoanh tay trước ngực, thái độ lộ rõ sự không hài lòng trước sự hờ hững của bạn mình.
Chung Vân Kính tựa lưng vào ghế, tùy ý lật giở xấp tài liệu trên tay: "Tớ đi thì có ích lợi gì không?" Cô ngước mắt nhìn Từ Tư Kiều, ánh mắt mang theo vài phần dò xét: "Trước đây chưa từng thấy cậu giục tớ gắt gao như thế này. Hay là... cậu định để tớ đi cùng với ai?"
Nghe đến đây, Nam Chi không nói thêm một lời nào, lẳng lặng tiến thẳng vào phòng ngủ để thay quần áo. Chung Vân Kính đưa mắt nhìn theo bóng lưng nàng cho đến khi cánh cửa phòng khép lại, che khuất tầm nhìn.
"Alice đã nói rồi còn gì? Cô ấy tham gia xong buổi nếm rượu này là sẽ rời đi." Từ Tư Kiều nghiêm giọng giải thích, "Dù sao cô ấy cũng là đối tác mới của chúng ta, cậu không thể vì chút tư tình mà cứ cố tình né tránh mãi như thế được."
Chung Vân Kính nghe xong, chỉ im lặng quăng tập tài liệu trở lại mặt bàn, đôi mắt trầm mặc dán chặt vào cửa phòng ngủ, kiên nhẫn chờ đợi Nam Chi trở ra.
Chỉ vài phút sau, Nam Chi bước ra khỏi phòng với bộ trang phục chỉnh tề. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Chung Vân Kính đã thay cho lời tuyên bố: Nàng muốn tự mình về nhà.
Vốn dĩ Nam Chi định rời đi mà không cần người phụ nữ kia phải bận tâm, nhưng Chung Vân Kính đã đứng bật dậy, lặng lẽ bước theo sau nàng. Đứng ở ngưỡng cửa, Từ Tư Kiều liếc nhìn đồng hồ, chân mày nhíu chặt đầy vẻ sốt ruột.
"Để em tự về là được rồi." Nam Chi vừa đưa tay chỉnh lại cổ áo vừa nói. Cái nắng bên ngoài thực sự rất oi bức, nhưng vì sợ cháy nắng, nàng vẫn phải khoác lên mình chiếc áo dài tay. "Đi vài bước là tới trạm tàu điện ngầm rồi, trong đó có điều hòa rất mát."
"Nam Chi, để chị đưa em đi." Từ Tư Kiều đúng lúc lên tiếng giải vây. "Vân Kính còn phải đi tham gia hoạt động kia, cậu ấy đã muộn lắm rồi."
Nam Chi nhận ra Chung Vân Kính có vẻ chẳng mặn mà gì với cái hoạt động nếm rượu ấy, nhưng xưa nay nàng chưa bao giờ muốn bản thân trở thành gánh nặng hay cái cớ làm lỡ dở công việc của cô, dù nàng chẳng hề hay biết đó là sự kiện gì.
"Cũng được ạ." Nam Chi suy nghĩ một chút rồi gật đầu. "Vậy làm phiền chị Kiều Kiều."
Nàng chỉ có thể đồng ý như thế. Có như vậy, Chung Vân Kính mới không thể cố chấp đòi đưa nàng về, hoặc dùng nàng làm lá chắn để trốn tránh trách nhiệm.
Ánh mắt Chung Vân Kính trở nên thâm trầm khó đoán. Cô đứng đó, lặng lẽ nhìn hai người bọn họ cùng bước lên xe. Cho đến tận khi chiếc xe lăn bánh, Nam Chi vẫn giữ vẻ thản nhiên, tuyệt nhiên không một lần ngoảnh đầu nhìn lại người phụ nữ đang đứng đơn độc giữa cái nắng cháy lòng...
Lần đầu tiên ngồi một mình trong xe của Từ Tư Kiều, Nam Chi khó tránh khỏi cảm giác gò bó. Nàng ngồi ngay ngắn, cố thu mình lại để giữ phép lịch sự, chỉ mong sớm được trở về tiệm hoa bình yên. Thế nhưng, Từ Tư Kiều không để không gian tĩnh lặng ấy kéo dài. Cô liên tục nhìn nàng qua kính chiếu hậu, ánh mắt chứa đựng hàng vạn điều muốn nói.
Nam Chi bình thản nhìn ngược lại, chủ động mở lời: "Chị Kiều Kiều, có chuyện gì sao ạ?"
"Hoạt động lúc nãy tổ chức ở thành phố lân cận, lái xe mất hơn hai tiếng mới tới." Từ Tư Kiều bắt đầu giải thích. "Đó là một buổi nếm rượu quy mô nhỏ. Ngưởi tổ chức là một người phụ nữ trung niên đã kinh doanh chuỗi quán bar nhiều năm, trước đây từng mời quán Cat's Pocket rất nhiều lần nhưng Vân Kính đều từ chối."
Cô nói thêm một câu như để nhấn mạnh: "Người đó rất thân với Alice. Lần này nếu chị đi thay thì không được hợp lễ nghĩa cho lắm."
Nam Chi hơi thắc mắc tại sao Từ Tư Kiều lại nói với mình những chuyện này. Trong ấn tượng của nàng, Từ Tư Kiều luôn giữ thái độ trung lập trong chuyện tình cảm của Chung Vân Kính, không giúp nàng nhưng cũng chẳng vun vén cho kẻ khác. Thế nhưng, câu nói bổ sung kia lại khiến lòng nàng gợn sóng đầy phiền muộn.
"Chị không có ý gì khác," Từ Tư Kiều tiếp lời, "Chị chỉ muốn nói với em rằng, Vân Kính vốn là người sống theo cảm tính. Có những dịp bắt buộc phải có mặt, nhưng nếu ở đó có người cô ấy không muốn gặp hoặc chuyện cô ấy không muốn làm, cô ấy sẵn sàng bỏ mặc tất cả, bất chấp hậu quả ra sao."
"Dù hôm nay chị có khuyên nhủ gay gắt đến thế, em nghĩ cô ấy có chịu nghe không?"
Nam Chi thầm nghĩ là không. Chung Vân Kính vốn dĩ rất kiên định với ý chí cá nhân, chẳng ai có thể lay chuyển được chị.
"Em không muốn chị ấy đi, chuyện này quan trọng đến thế sao?" Nam Chi đáp lại bằng một giọng điệu cứng cỏi hiếm thấy. "Chắc chắn chị ấy sẽ không đi đâu, vì nếu chị ấy đi, em sẽ không vui."
Từ Tư Kiều thoáng ngẩn người trước thái độ quyết liệt ấy, rồi chị bật cười đầy ý vị: "Em và Vân Kính quả thực là cùng một loại người, hèn gì lại có thể ở bên nhau. Em biết không, mỗi khi Vân Kính ở cạnh em qua đêm, điện thoại của cô ấy luôn ở trạng thái 'nội bất xuất ngoại bất nhập', tin nhắn không trả lời, cuộc gọi cũng chẳng buồn nghe. Nếu có bắt máy cũng chỉ là qua loa vài câu rồi cúp.
Đến ngày hôm sau hỏi tới, câu cửa miệng luôn là: 'Để im lặng nên quên không biết'.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!