Chương 32: (Vô Đề)

Ánh đèn nơi cửa ra vào vẫn duy trì cái sắc độ tối mờ tĩnh lặng như mọi khi. Lần này, Nam Chi không còn chút ý niệm phản kháng nào nữa. Nàng ngoan ngoãn tháo bỏ đôi tất, để lòng bàn chân trần tiếp xúc với mặt thảm len mềm mại. Chung Vân Kính thong thả bước tới tủ rượu, tiếng rót chất lỏng hổ phách vang lên khe khẽ. Côcầm hai chiếc ly tiến về phía nàng, đưa ra một chiếc như một lời mời gọi đầy ẩn ý.

Nam Chi đón lấy, không một chút do dự mà uống cạn sạch trong một hơi. Đôi mắt nàng vương chút sương mờ của hơi men nhưng vẫn đầy bướng bỉnh, nhìn thẳng vào cái nhìn tán thưởng sâu kín của người phụ nữ trước mặt. Như để khẳng định sự thách thức, nàng kiễng chân, dùng những ngón chân trần mềm mại m*n tr*n, ôm lấy cổ chân Chung Vân Kính đầy khiêu khích. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay vững chãi đã kịp thời siết lấy vòng eo, giữ chặt nàng trong tầm kiểm soát.

Chung Vân Kính ngậm lấy vành ly của mình, chậm rãi nghiêng người áp sát. Nam Chi bị ép phải ngửa ra sau, nàng mờ mịt há miệng đón nhận dòng chất lỏng ấm nóng tuôn xuống từ đôi môi cô. Tốc độ dòng rượu được Chung Vân Kính điều khiển vô cùng điêu luyện; nó len lỏi qua kẽ răng, khiến Nam Chi có thể thuận lợi nuốt xuống, nhưng cơn choáng váng do nồng độ cồn mang lại thì bắt đầu bủa vây lấy lý trí, khiến nàng không cách nào chống đỡ nổi.

Sự cuồng nhiệt mang tính dẫn dụ ấy không kéo dài quá lâu. Nam Chi khẽ nghẹn ngào trong cổ họng, đôi tay vô lực bấu chặt lấy ống tay áo sơ mi của người phụ nữ. Cả cơ thể nàng ngửa hẳn về phía sau, mọi sự thăng bằng lúc này đều đặt cược cả vào bàn tay đang đỡ lấy sống lưng mình. Khi giọt rượu cuối cùng đã cạn, Chung Vân Kính mới chịu buông đôi môi vẫn còn vương vấn hơi men ra. Chiếc ly thủy tinh tuột khỏi tay, rơi xuống mặt thảm không một tiếng động rồi lẳng lặng lăn lóc sang một bên, để lại không gian chỉ còn tiếng nhịp tim dồn dập của hai người.

Chung Vân Kính dứt khoát bế thốc Nam Chi lên, đặt nàng nằm gọn trên chiếc sofa dài rồi lập tức vây hãm nàng bằng một nụ hôn sâu đầy mãnh liệt. Trong cơn run rẩy, Nam Chi đột ngột nhận ra một sự thật khiến nàng bàng hoàng: cả hai ly rượu nồng nàn kia, Chung Vân Kính chưa hề nhấp lấy một ngụm nhỏ. Người phụ nữ ấy chỉ dùng men rượu như một loại thuốc mê tinh vi, từng chút một rót vào để nhấn chìm lý trí của nàng, khiến nàng hoàn toàn mất đi khả năng tự chủ.

"Lúc ở trên xe... lẽ ra em nên ngăn chị lại! Em muốn... em muốn về nhà!" Nam Chi thốt lên những lời trách móc đứt quãng, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ vào vai đối phương trong một nỗ lực giãy giụa yếu ớt.

Chung Vân Kính không vội vàng, cô dùng đầu ngón tay chậm rãi m*n tr*n kẽ răng nàng, khàn giọng hỏi ngược lại: "Thế sao lúc đó em lại không nói?"

Nam Chi uất ức định cắn lấy ngón tay đang trêu đùa kia nhưng không thành. Ngược lại, hành động ấy còn tạo cơ hội để cô di chuyển tay, v**t v* d** tai nàng một cách đầy tình tứ. Nàng khẽ rùng mình, khó chịu co rụt vai lại: "Nếu em nói... liệu chị có chịu đồng ý không?"

"Dĩ nhiên là không." Câu trả lời dứt khoát vang lên ngay sát vành tai trước khi đôi môi Chung Vân Kính một lần nữa khóa chặt lấy môi nàng. Bàn tay cô áp mạnh lên ngực, ép chặt Nam Chi xuống mặt sofa như muốn đóng đinh nàng tại chỗ, khiến mọi con đường chạy trốn đều bị chặn đứng.

Không gian trên chiếc sofa trở nên chật hẹp và ngột ngạt đến lạ thường. Đôi chân Nam Chi chẳng tìm được điểm tựa, trong cơn bối rối, nàng vô thức quấn chặt lấy eo người phụ nữ. Hành động ấy chẳng khác nào lời mời gọi, trao cho Chung Vân Kính thêm cơ hội để lấn lướt và chiếm hữu sâu hơn. Nam Chi cau mày, toan quay đầu đi để né tránh ánh mắt nóng rực kia, nhưng chỉ cần nàng vừa chuyển động, Chung Vân Kính đã dứt khoát giữ lấy cằm, xoay mặt nàng trở lại đối diện với sự cuồng nhiệt không thể khước từ.

Thế giới xung quanh Nam Chi bắt đầu quay cuồng điên đảo. Hương rượu nồng đượm len lỏi giữa răng môi, tước đoạt chút lý trí cuối cùng, khiến nàng mụ mị chẳng còn phân định nổi thực tại và ảo giác. Trong thâm tâm nàng, một cơn mưa đầu mùa bắt đầu tí tách rơi xuống. Cảm nhận được lớp áo quần dường như đã thấm đẫm hơi ẩm của sự khao khát, Nam Chi vô thức rướn người, ôm chặt lấy Chung Vân Kính như kẻ bộ hành cố tìm một nơi trú chân trước khi dông bão ập tới.

Thế nhưng, Chung Vân Kính chẳng mảy may để tâm đến những tiếng nỉ non vụn vỡ ấy. Cô dứt khoát đẩy nàng trở lại mặt ghế, ép nàng phải một mình trơ trọi hứng chịu cơn mưa rào đang mỗi lúc một dữ dội. Bằng một động thái áp chế, cô giữ chặt hai tay Nam Chi trên đỉnh đầu, phơi bày sự mong manh của thiếu nữ, khiến nàng vừa xấu hổ vừa khốn quẫn đến tột cùng.

Mọi thứ trước mắt Nam Chi dần trở nên trắng xóa. Nàng không chịu nổi cảm giác bị nhìn thấu nên nhắm nghiền mắt lại, để mặc một luồng xúc cảm dâng trào, tựa như trận lũ lớn quét sạch mọi rào cản, đánh tan những tàn dư cuối cùng của sự tỉnh táo. Mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán, cơ thể nàng đung đưa theo nhịp điệu cầm tù của đôi bàn tay cô. Lúc này, nàng khát khao một bến cảng an toàn để tựa vào, chứ không phải cảm giác bị tung lên giữa không trung, run rẩy chờ đợi xem khi nào người phụ nữ quyền lực kia mới cho phép mình rơi xuống.

"Chị ơi..." – Nam Chi không muốn phản kháng thêm nữa. Tiếng gọi khẽ khàng thốt ra mang theo vẻ phục tùng tuyệt đối và sự mềm mỏng đến nao lòng.

Chung Vân Kính lúc này mới nới lỏng tay. Ngay lập tức, Nam Chi nắm lấy bàn tay đang di chuyển của cô như vớ được phao cứu sinh.

"Em nghĩ kỹ chưa?" – Chung Vân Kính trầm thấp buông lời cảnh báo, ánh mắt sâu thẳm như xoáy vào tâm can đối phương.

Nam Chi thoáng do dự. Bàn tay nàng nới lỏng ra rồi lại siết chặt lấy, cuối cùng nàng chọn cách yếu ớt nắm lấy cổ tay cô, phó mặc bản thân trôi dạt theo những con sóng tình cuồng nhiệt đang nhấp nhô không hồi kết.

Cơn bão kéo dài rất lâu mới dần tan đi, để lại bầu không khí tĩnh lặng đến mức nghe rõ từng nhịp thở dồn dập. Trên cổ tay phải của Chung Vân Kính xuất hiện vài vết cào nhẹ màu hồng đỏ – minh chứng cho sự kịch liệt vừa trải qua. Cô cụp mắt liếc nhìn, rồi đưa vết thương ấy ra trước mặt Nam Chi, khẽ khàng: "Nhìn xem em đã làm gì này."

Nam Chi được cô bế xốc lên, để nàng ngồi gọn trong lòng mình. Nàng rúc sâu đầu vào hõm cổ cô, hệt như một chú mèo nhỏ tội nghiệp vừa trải qua trận đòn roi. Chung Vân Kính vỗ nhẹ vào lưng nàng, giọng nói pha chút thỏa mãn kín đáo: "Để chị dọn dẹp sofa một chút."

"Không cần đâu." – Nam Chi lẩm bẩm. Hiện tại, nàng chỉ muốn được bao bọc như thế này. Trong lòng nàng là một đại dương cảm xúc mềm mại và dồi dào, nàng không nỡ rời xa, dù chỉ một giây, hơi ấm nóng hổi tỏa ra từ cơ thể người phụ nữ ấy.

Chiếc ly thủy tinh nằm lăn lóc nơi góc sofa từ lúc nào chẳng rõ, những giọt rượu còn sót lại chảy tràn, hòa cùng dấu vết của cuộc hoan lạc vừa qua. Nó giống như một sự đáp trả của Nam Chi: nàng uống bao nhiêu từ môi cô, giờ lại trả lại bấy nhiêu cho mặt ghế lạnh lẽo.

"Em đau chân quá." Nam Chi đưa tay v**t v* bắp đùi mình, giọng nũng nịu hướng về phía cô.

"Đau ở đâu?" Chung Vân Kính trải một chiếc thảm mềm lên sofa rồi mới đặt nàng ngồi xuống. Cô cẩn thận đắp thêm một lớp chăn mỏng để nàng không bị cảm lạnh, rồi đặt hai chân nàng lên đùi mình.

"Em cũng chẳng biết nữa, cứ thấy mỏi nhừ."

Chung Vân Kính một tay giữ lấy cổ chân, tay kia bắt đầu xoa bóp bắp chân cho nàng. Khi những đầu ngón tay ấm áp nhấn vào khối cơ bắp chân mềm mại, Nam Chi không tự chủ được mà phát ra một tiếng r*n r* đầy thỏa mãn. Cái vẻ mặt tận hưởng ấy khiến Chung Vân Kính không nhịn được mà liếc nhìn nàng một cái, rồi bàn tay chị lại trượt dần lên phía đầu gối.

Từ cổ chân lên bắp chân, từ đầu gối lên đến bùi non. Đôi bàn tay chị đi đến đâu là xoa dịu nỗi mỏi mệt đến đó, tỉ mỉ tìm kiếm từng tấc da thịt.

"Có phải chỗ này không?" Chung Vân Kính nhấn vào một điểm nhạy cảm. Cảm giác dính nhớp lần nữa ập đến làm Nam Chi đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Cô khẽ cười khẳng định: "Xem ra là chỗ này thật rồi."

Nam Chi vội vàng khép chặt đôi chân: "Mới không phải!"

"Thế kẹp chặt tay chị làm gì? Không muốn chị xoa cho nữa à?"

Nam Chi đành phải nới lỏng chân ra, khẽ "a" một tiếng đầy e dè: "Không phải chỗ đó mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!