Chung Vân Kính nhìn thấy nàng. Cô sải bước về phía Nam Chi, trên tay là chiếc áo khoác vẫn còn vương hơi ấm. Nam Chi đứng bất động, không đưa tay đón lấy, người phụ nữ lẳng lặng choàng áo lên đôi vai gầy đang run rẩy vì lạnh của nàng.
Khu vực này không cho phép đỗ xe lâu, Chung Vân Kính nắm lấy cổ tay Nam Chi, dứt khoát kéo nàng hướng về phía bãi đậu xe.
"Buổi biểu diễn hay chứ?" Chung Vân Kính chủ động gợi chuyện, phá vỡ bầu không khí đặc quánh. "Trông em có vẻ không vui, hay là thất vọng về buổi diễn à?"
"Chị thấy tin nhắn của em rồi phải không?" Nam Chi hỏi ngược lại, nhưng ngay sau đó nàng chợt nhận ra mình thật ngớ ngẩn. Cô chắc chắn đã đọc được thì mới xuất hiện ở đây, chỉ là cô không thèm trả lời nàng mà thôi.
Nàng thực sự rất ghét cảm giác chờ đợi một tin nhắn không bao giờ được hồi âm, nhất là khi người đó là Chung Vân Kính. Sự im lặng đó như một cái tát vào lòng tự trọng vốn đã mong manh của nàng.
"Chẳng phải đã nói là chị sẽ tới đón em sao?" Chung Vân Kính không hiểu nổi vì sao cô nhóc này lại bày ra vẻ mặt thất vọng đến thế. Cô cau mày mở điện thoại ra kiểm tra, rồi bỗng nhiên khựng lại.
Hóa ra khi rời khỏi quán bar, điện thoại ngắt kết nối Wi
-Fi để chuyển sang dữ liệu di động, mạng chập chờn khiến tin nhắn phản hồi của cô không thể gửi đi. Trên màn hình, dòng chữ trả lời cô vẫn nằm đó, bên cạnh là một dấu chấm than màu đỏ đầy châm chọc.
"Tin nhắn chưa gửi đi được," Chung Vân Kính thẳng thắn thừa nhận, xoay màn hình điện thoại về phía Nam Chi để chứng minh.
Thế nhưng, Nam Chi chẳng vì lời giải thích thỏa đáng ấy mà cảm thấy khá hơn. Nàng thấy mình dường như đang trở thành một kẻ hẹp hòi, một người luôn thích bới lông tìm vết. Dù biết mình đã hiểu lầm, nhưng nỗi uất ức trong lòng nàng vẫn không thể tan biến.
Nàng hiểu rõ, lỗi không phải ở dấu chấm than màu đỏ kia, mà là ở cảm giác bất an luôn thường trực — cảm giác rằng trong thế giới của Chung Vân Kính, nàng vốn dĩ chỉ là một sự lựa chọn xếp sau vô vàn những bận rộn khác. Ngay cả khi nàng không cố tình gây sự, thì sự im lặng của cô cũng đã kịp đóng đinh vào lòng nàng một nỗi đau âm ỉ.
Nam Chi vẫn bướng bỉnh muốn Chung Vân Kính phải cúi đầu, phải nói ra một lời xin lỗi chính thức. Nàng khao khát cảm giác được nắm giữ người phụ nữ này trong lòng bàn tay, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi thông qua sự nhượng bộ của đối phương.
Chung Vân Kính kéo cửa xe cho nàng, cúi người thắt chặt dây an toàn một cách tỉ mỉ rồi mới khởi động máy.
"Em đi với ai?" Chung Vân Kính hỏi.
"Bạn cấp ba ạ," Nam Chi đáp, "Lần đầu đi xem concert, có lẽ vì nó kết thúc đột ngột quá nên tâm trạng em hơi hụt hẫng thôi."
Nàng tự chẩn đoán cho mình một loại phản ứng cai nghiện sau cơn phấn khích. Cuối cùng, Nam Chi vẫn không nỡ đổ hết trách nhiệm lên đầu Chung Vân Kính, nàng tìm một cái cớ khách quan để giải thích cho sự phiền muộn của mình.
"Ăn gì chưa?"
"Trước khi bắt đầu em có ăn một chút rồi, giờ không thấy đói."
Chung Vân Kính thầm đoán xem Nam Chi đang thực sự khao khát điều gì, điều này khiến cô cảm thấy khá khó xử. Những người tình trước đây của cô luôn chủ động bộc lộ sở thích và mong muốn để đảm bảo mỗi cuộc gặp gỡ đều suôn sẻ. Nhưng Nam Chi thì khác, sự chủ động của cô bé này rất khó đoán định. Nàng có thể vừa giây trước còn muốn một nụ hôn cháy bỏng, giây sau đã cảm thấy đối phương không thể làm mình thỏa mãn.
Trở thành một kẻ phiền phức trong tình cảm như vậy quả thực không phải điều tốt. Ngón tay Chung Vân Kính gõ nhẹ lên vô lăng, phía trước là dòng xe đang chen chúc nhích từng chút một. Cô tìm kiếm danh sách nhạc của nữ ca sĩ vừa rồi và bắt đầu phát ngẫu nhiên. Trong khoang xe yên tĩnh, những giai điệu trữ tình du dương vang lên, mang theo hơi lạnh của màn đêm.
"Lúc nãy ở buổi diễn cũng hát bài này, còn có người cầu hôn nữa," Nam Chi cụp mắt, thẫn thờ. "Chị có biết lúc thấy họ hôn nhau, em đã nghĩ gì không?"
Chung Vân Kính nhìn nàng, im lặng chờ đợi.
"Em nghĩ, giá như người cùng em xem buổi diễn là chị thì tốt biết mấy." Nam Chi mân mê chiếc điện thoại, bật rồi lại tắt màn hình liên tục.
Chung Vân Kính đương nhiên nghe ra ý tình sâu nặng trong câu nói đó, nhưng cô chọn cách không trực diện đối mặt. Trong cuộc chơi của những kẻ tìm đến nhau theo nhu cầu, việc bộc lộ tình cảm chân thật thường chỉ nhận về sự mỉa mai.
"Lần sau muốn xem ai, chị sẽ đi cùng em," Chung Vân Kính nhạt nhẽo đáp.
Nam Chi khẽ "hứ" một tiếng: "Chị căn bản chẳng hiểu gì cả."
Dòng xe phía trước cuối cùng cũng chuyển động, Chung Vân Kính nhấn ga, đưa xe rời khỏi khu vực đông đúc. Cô không lái về tiệm hoa, cũng chẳng về phố cũ, mà mặc nhiên đưa Nam Chi về căn hộ của mình. Cô không muốn truy cứu xem Nam Chi đang uất ức điều gì, cũng chẳng định xoa dịu tâm trạng của nàng. Đó không phải là việc cô nên xử lý.
Cánh cửa phòng vừa mở, đèn huyền quan bật sáng. Nam Chi bị người phụ nữ kéo đi, bị động đón nhận nụ hôn của cô trong khi đôi chân vẫn còn đang loay hoay tháo giày. Nàng bị bế thốc ngồi lên tủ giày, hai tay chống ngược ra phía sau để giữ thăng bằng.
Chung Vân Kính đứng g*** h** ch*n nàng, nâng mặt nàng lên, nhìn sâu vào đôi mắt đang đẫm nước: "Tối nay chuyên tâm một chút, được không?"
Đừng mang theo bất kỳ cảm xúc cá nhân nào vào cuộc vui này. Chung Vân Kính hy vọng Nam Chi đủ thông minh để hiểu. Đừng tùy hứng, đừng nổi nóng. Cô thấy mình đã dành cho nàng đủ nhiều sự ưu ái rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!