Nam Chi bỗng thấy bối rối, nàng cầu cứu nhìn sang Chung Vân Kính, không hiểu tại sao Alice lại hỏi mình vấn đề này thêm một lần nữa. Chẳng phải lúc nãy cô ấy đã nhận được đáp án từ chị đẹp rồi sao?
Thế nhưng, Chung Vân Kính lại chẳng hề có ý định giải vây. Cô lẳng lặng nhìn Nam Chi, dường như cũng đang kiên nhẫn chờ đợi xem cô nhóc này sẽ trả lời ra sao. Ánh mắt Alice lần thứ hai lấp lóe vẻ dò hỏi, ép nàng vào thế bí.
Nam Chi khẽ l**m môi dưới, rồi đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ và thẳng thắn nhất có thể. Nàng nhìn thẳng vào mắt Alice, nhướng mày đáp: "Why... Not?" (Tại sao lại không chứ?)
Câu trả lời nằm ngoài dự liệu này khiến nụ cười trên môi Alice chợt tắt lịm. Cô ấy im lặng đặt ly nước trái cây xuống trước mặt Nam Chi, vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng. Nam Chi thì đắc ý vô cùng, nàng quay sang nhìn Chung Vân Kính với ánh mắt tràn đầy sự tự tin. Nàng chẳng cần quan tâm "Lovers" có bao nhiêu tầng nghĩa nhạy cảm, nàng chỉ biết mình cần phải khẳng định vị thế của mình, vậy là đủ.
Sau một lúc nán lại vườn hoa, Chung Vân Kính khéo léo từ chối lời mời ở lại của Alice. Cô cùng Nam Chi bắt taxi trở về khách sạn.
"Ơ, sao em chẳng thấy hai người ký hợp đồng gì cả thế?" Nam Chi thắc mắc. "Hay là đàm phán thất bại rồi?" "Ký xong rồi." Chung Vân Kính ngắn gọn đáp. Thực chất, bản hợp đồng này chỉ là gia hạn dựa trên tình cảm với mẹ của Alice, nhưng cô thấy không cần thiết phải giải thích quá chi tiết cho Nam Chi.
"Bàn chuyện xong rồi mà còn ngồi tán dóc lâu thế..." Nam Chi lầm bầm, nàng vẫn thấy hai người họ chẳng giống đang bàn chính sự chút nào, mà giống một buổi hẹn hò ôn chuyện cũ của những người bạn thân thiết hơn.
Nhận ra giọng điệu nồng nặc mùi giấm chua của cô nhóc, Chung Vân Kính mệt mỏi dựa vào lưng ghế, nhắm nghiền mắt lại. Cô biết nếu cứ tiếp tục để Nam Chi nói, cô bé sẽ đào sâu vào những chuyện cô không muốn nhắc tới.
Nhưng Nam Chi đâu dễ bỏ qua, nàng vốn cực kỳ nhạy cảm với những ai có ý đồ với người phụ nữ của mình. Nàng xích lại gần, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang quay ra cửa sổ của Chung Vân Kính, gặng hỏi: "Chị ta thích chị đúng không? Có đúng không?"
"Lúc nào cũng ngủ cho được..." Nam Chi lẩm bẩm một câu rồi im lặng, không nỡ quấy rầy thêm nữa.
Khi không gian đã hoàn toàn tĩnh lặng, Chung Vân Kính mới chậm chậm mở mắt. Cô lấy điện thoại ra, lướt xem tin nhắn vừa nhận được từ Alice.
[ Alice: Liệu chúng ta còn có cơ hội gặp lại không? ]
[ Chung Vân Kính: Nếu muốn đến quán bar tham quan, cô cứ nhắn tin cho tôi bất cứ lúc nào. ]
Nam Chi bên cạnh đã ngủ say từ lúc nào. Nghĩ đến lượng rượu nàng đã uống lúc chiều, Chung Vân Kính khẽ nhíu mày, không biết nhóc con này có bị nhức đầu hay không. Ngoài kia trời đã tối hẳn, cô lẳng lặng đặt vé máy bay trở về thành phố A vào ngày mai. Cô không muốn nán lại nơi này thêm nữa.
Khi taxi dừng trước cửa khách sạn, Chung Vân Kính mở cửa xe rồi bế xốc Nam Chi vào lòng. Hành động này khiến Nam Chi hơi tỉnh giấc, nàng theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy cổ người phụ nữ, đôi mắt vẫn nhắm hờ mơ màng: "Về đến nhà rồi hả chị?"
"Ừm," Chung Vân Kính khẽ đáp, giọng dịu dàng. "Ngủ tiếp đi, chị bế em vào."
Nam Chi yên tâm chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp ấy. Chung Vân Kính đưa nàng vào tận giường, đắp chăn cẩn thận rồi mới trở ra phòng khách mở máy tính. Nàng nhận được email của Alice kèm theo bản dự thảo hợp đồng gia hạn. Vốn dành cho đối phương sự tin tưởng tuyệt đối trong công việc, cô lướt qua các điều khoản một lượt rồi nhanh chóng thực hiện ký kết điện tử.
Ngay sau khi email phản hồi được gửi đi, tin nhắn của Alice lại rung lên trên màn hình.
[ Alice: Tôi tin là chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi. ]
Chung Vân Kính khép máy tính, ngả người ra ghế sofa và nhắm mắt lại. Với thói quen thức khuya kinh niên, lúc này cô chẳng hề thấy buồn ngủ. Cô vốn cực kỳ ghét việc dây dưa với những người cũ, nhưng mối quan hệ với Alice lại quá phức tạp, nhất là khi còn vướng bận ân tình với mẹ của cô ấy. Điều này khiến cô không thể dứt khoát cắt đứt như với bao người khác.
Khi những thủ đoạn sắc sảo thường ngày mất đi tác dụng, Chung Vân Kính bỗng thấy mình lóng ngóng. Cô chưa bao giờ tự nhận mình là người hoàn hảo. Cô cũng có những góc tối, có sự ích kỷ và cái tôi quá lớn, vốn chẳng mấy khi muốn phải hy sinh cảm xúc của mình vì người khác.
Sự ích kỷ của Chung Vân Kính luôn có chừng mực, cô có thể lạnh lùng nhưng tuyệt đối không muốn liên lụy đến người khác. Năm xưa khi quán bar mới thành lập và rơi vào cảnh thiếu hụt vốn liếng, chính mẹ của Alice đã hào phóng nhượng lại nguồn cung với giá rẻ mạt. Món nợ ân tình ấy, Chung Vân Kính vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.
Alice chỉ lớn hơn Nam Chi hai tuổi, gần như là bạn cùng lứa. Hai năm trước, những suy nghĩ và khao khát của Alice cũng chẳng khác gì Nam Chi lúc này. Chung Vân Kính cảm thấy lòng nặng nề, cô biết mình không nên đặt hai người lên bàn cân so sánh, nhưng sự trưởng thành thần tốc của Alice khiến cô không khỏi suy nghĩ. Trong khi đó, Nam Chi trước mặt cô dường như chỉ lớn thêm về tuổi tác, còn tính cách vẫn vẹn nguyên vẻ nghịch ngợm, bướng bỉnh như một đứa trẻ mãi chẳng chịu lớn.
Tiếng cửa phòng khẽ mở, Nam Chi lảo đảo bước ra, đôi mắt mơ màng tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong phòng khách. Chung Vân Kính vẫn tưởng nàng lại mộng du nên lẳng lặng quan sát.
"Chị Vân Kính, em khát nước..." Nam Chi tiến đến trước mặt cô, giọng khàn đặc vì khát. Đống rượu hổ lốn và món mì Ý đậm đà ban chiều đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Chung Vân Kính rót một ly nước ấm đưa tận tay. Nam Chi uống ừng ực hai, ba ngụm đã hết sạch, đôi môi nhỏ vẫn còn rầm rì ra hiệu chưa đủ. Đến ly thứ hai, nàng mới tỉnh táo hơn chút ít, hai tay ôm lấy cốc nước, khẽ hỏi: "Chị vẫn chưa ngủ sao?"
"Chờ chút, xử lý xong nốt việc này chị sẽ ngủ." Chung Vân Kính hất cằm về phía máy tính, cố che giấu vẻ mặt nghiêm nghị đầy ưu phiền.
Nam Chi không vội về phòng, nàng vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo rồi quay lại ngồi xuống cạnh cô. Câu hỏi mà nàng khao khát câu trả lời nhất suốt quãng đường về lại một lần nữa vang lên: "Alice... chị ta thích chị đúng không?"
Nàng không ngốc. Một người bình thường sẽ chẳng bao giờ đặt ra câu hỏi nhạy cảm như thế cho cả hai bên, lại còn kèm theo ánh mắt đầy ẩn ý và khiêu khích đến vậy.
Ngón tay Chung Vân Kính đang lướt trên bàn phím chợt khựng lại: "Em hỏi cái đó làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!