Chương 26: (Vô Đề)

Nam Chi vốn là kiểu người "mới lành sẹo đã quên đau". Nàng chẳng buồn để tâm đến những mâu thuẫn trước đây giữa mình và Chung Vân Kính, cũng chẳng màng việc ai đã lỡ lời cay nghiệt với ai. Chỉ cần hiện tại nàng thấy vui vẻ, thì mọi chuyện quá khứ đều có thể xóa sạch như chưa từng xảy ra.

Tay kéo vali bước vào sân bay, Nam Chi cứ hết nhìn trái lại ngó phải, đôi mắt tràn đầy vẻ hiếu kỳ như một đứa trẻ. Từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên nàng được đi máy bay.

Chung Vân Kính dắt tay nàng đi thẳng qua hàng dài người đang chờ đợi, tiến vào phòng chờ dành riêng cho khoang hạng nhất. Nam Chi ngồi đó, thích thú nếm thử không ít các loại bánh ngọt tinh tế.

"Em cứ tưởng đi máy bay cũng giống như đi tàu hỏa, phải tự mang theo đồ ăn vặt chứ," nàng thốt lên đầy vẻ ngây ngô.

Rồi nàng lại sực nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi: "Mà khi nào chúng ta mới tới nơi chị nhỉ? Mấy cái khách sạn em gửi chị xem chưa? Nếu đắt quá là em không đủ tiền trả đâu nha!"

"Chỉ là nếu chị không chịu ở khách sạn bình dân, thì lúc ở khách sạn sang chảnh, chị có thể cho em ngủ ké miễn phí được không?"

"Cái bánh ngọt này ngon thật đấy! Không biết mình có được gói mang về không chị nhỉ?"

Chung Vân Kính xé một gói bánh, bẻ đôi rồi đưa cho Nam Chi, thành công dùng đồ ăn để chặn miệng cái cô bé đang huyên thuyên không dứt.

Nam Chi vốn là kiểu người luôn lên kế hoạch kỹ càng trước mỗi chuyến đi. Ví dụ như nàng thà đến sân bay sớm hẳn để chờ đợi, chứ nhất quyết không chịu kiểu đi sát giờ. Chung Vân Kính thì ngược lại hoàn toàn, cô sống tùy hứng, lỡ chuyến này thì đổi chuyến khác. Nhưng lần này có cô trợ lý nhỏ đi cùng, cô chỉ đành ngậm ngùi chiều ý, nếu không chắc chắn dọc đường đi lỗ tai cô sẽ chẳng được yên thân.

Cô kéo vành mũ xuống che kín mặt, nhắm mắt bắt đầu nghỉ ngơi.

Thấy Chung Vân Kính chẳng màng để ý đến mình, Nam Chi lủi ra ngồi cách đó mấy ghế, gọi video cho Nam Ức để báo cáo tình hình. Nam Ức vừa gọi điện vừa nhắn tin căn dặn đủ điều.

Nam Chi đọc lướt qua mấy dòng tin nhắn rồi đáp lại đầy qua loa: "Con biết rồi mà, con sẽ cư xử đúng mực, không làm phiền chị Vân Kính đâu."

Vừa dứt câu, nàng chột dạ liếc trộm về phía Chung Vân Kính, ai ngờ lại chạm ngay vào ánh mắt đang nhìn mình đăm đăm của người phụ nữ ấy.

Chị ấy tỉnh dậy từ lúc nào thế?

Sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến Nam Chi đứng hình, mặt mũi đỏ bừng vì lúng túng.

Nam Chi vội vàng cúp máy, rồi với bộ dạng nịnh nọt quen thuộc, nàng lại sà vào ngồi cạnh Chung Vân Kính, hết bóp vai lại chuyển sang đấm chân cho người phụ nữ.

"Chị ơi..."

"Im miệng," Chung Vân Kính lạnh lùng ngắt lời, chỉ hận không thể khiến nàng bớt ồn ào. Cô thừa biết, mỗi khi Nam Chi đổi giọng ngọt ngào như thế thì chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp cả.

Nam Chi mím môi thành một vòng tròn nhỏ, rồi lại tựa đầu lên vai đối phương, nghịch ngợm kéo tay người phụ nữ ra để vân vê từng ngón một.

"Lần trước, có phải chị hay dùng hai ngón này... để làm cái chuyện... 'ứ ừ' đó không?" Nam Chi vừa nói vừa n*n b*p ngón trỏ và ngón giữa của cô đầy ẩn ý.

Chung Vân Kính liếc nàng một cái sắc lẹm rồi quay mặt đi chỗ khác.

"Chị ơi, chị yêu ơi!" Nam Chi không bỏ cuộc, nàng cứ gọi liên hồi rồi lại nghé sát mặt mình vào trước mắt Chung Vân Kính: "Này này, chị có nghe em nói không đấy?"

Chung Vân Kính mở mắt ra, lười biếng v**t v* lòng bàn tay cô bé vài cái rồi thản nhiên hỏi: "Đã xem phim người lớn bao giờ chưa?"

Đôi mắt Nam Chi sáng rực lên, không ngờ chị ấy lại chủ động bàn về chuyện này: "Em có xem qua một chút, nhưng cứ đến đoạn gay cấn là họ lại đòi thu phí!"

Chung Vân Kính khẽ nhếch môi: "Thế em đã xem ở phòng chờ máy bay bao giờ chưa?"

Nam Chi sững người, lập tức hai tay ôm khư khư lấy ngực, vội vàng nhích ra xa một đoạn, ngậm chặt miệng không dám thốt thêm một lời nào nữa...

Chuyến bay chỉ kéo dài hai tiếng rưỡi ngắn ngủi, Nam Chi chẳng tài nào chợp mắt nổi. Đầu óc nàng bận rộn vạch ra đại kế để thu phục Chung Vân Kính ngay khi vừa đặt chân xuống sân bay. Đây là cơ hội vàng để hai người có không gian riêng, nàng nhất định phải bám dính lấy cô không rời.

Đang là mùa hè nên quần áo chẳng chiếm mấy diện tích, Nam Chi chỉ mang theo một chiếc vali mini 20 inch bé xíu. Thế mà vừa bước ra khỏi cửa sân bay, nàng đã ngay lập tức bày ra bộ dạng ủ rũ, kiệt sức.

"Nặng quá đi mất, em xách hết nổi thật rồi," Nam Chi dựa hẳn người vào Chung Vân Kính, nũng nịu r*n r*. "Chị giúp em một chút đi mà, chị Vân Kính là tốt với em nhất trên đời!"

Thế là một mình Chung Vân Kính hai tay xách hai chiếc vali. Mỗi khi cô lùi lại một bước, Nam Chi lại như một cái đuôi nhỏ, loạng choạng bám sát theo sau. Cho đến tận lúc lên taxi rồi về đến khách sạn, Nam Chi vẫn thênh thang hai tay trống trơn, chẳng phải chịu chút gánh nặng nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!