Chung Vân Kính không để ý đến lời Nam Chi nói, dù sao cô gái nhỏ này thỉnh thoảng nói ra vài câu kinh thiên động địa cũng không có gì kỳ quái.
"Tìm được chưa? Có muốn chị giúp em tìm không?" Chung Vân Kính đi tới, mở một chai rượu mới. "Thích loại hình nào?"
"Thích chị gái mặc áo sơ mi trắng, để lộ nửa vai, tóc xoăn môi đỏ," Nam Chi mô tả trang phục tối nay của Chung Vân Kính. "Biết uống rượu, chơi trò chơi tốt thì càng thích."
Chung Vân Kính đảo mắt trong phòng VIP, kéo áo sơ mi của mình lên một chút, che lại bờ vai.
"Chị làm gì thế!" Nam Chi càng kéo miếng vải đáng thương đó lại.
Chung Vân Kính nhìn về phía nàng, ánh mắt nhuộm vẻ nghi vấn.
Nam Chi chú ý tới ánh mắt của những người xung quanh, Chung Vân Kính vốn là tâm điểm, kéo qua kéo lại vài lần muốn không gây chú ý cũng khó.
"Em đi vệ sinh một chuyến," Nam Chi nhìn chằm chằm Chung Vân Kính nói, ám chỉ cô đi theo mình.
Nam Chi đứng trước bồn rửa tay, mở vòi nước rửa mặt, rồi rút khăn giấy lau khô.
Vừa nãy trong phòng VIP nàng không nhìn thấy, chiếc mũ bảo hiểm kia ép tóc nàng xẹp lép thật là khó coi.
Bóng dáng Chung Vân Kính trong gương từ xa đến gần. Nam Chi hừ một tiếng, chỉnh sửa kiểu tóc vừa ý rồi mới miễn cưỡng xoay người lại.
"Mấy ngày nay chị tại sao không tìm em?" Nàng hai tay chống ra phía sau bồn rửa tay, mắt chăm chú nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt.
"Rất bận," Chung Vân Kính thuận miệng đáp, giơ tay khêu những sợi tóc con lộn xộn bên má Nam Chi.
"Nói dối!" Nam Chi trực tiếp vạch trần cô. "Chị có phải đang nói dối không?"
"Chị nói dối em chuyện gì?" Chung Vân Kính khoanh tay nhìn nàng, bực tức lại ném câu chuyện lại cho nàng. "Chị cũng không thấy em liên hệ với chị?"
Ánh mắt cô nóng rực nhìn về phía Nam Chi. "Chị còn tưởng việc điền nguyện vọng quá phiền phức, còn xem kỹ điểm và xếp hạng của em, giúp em tìm trường. Ai ngờ, em căn bản không cần chị giúp đỡ."
Không hổ là Chung Vân Kính, vài câu qua loa liền đẩy trách nhiệm cho nàng.
Nam Chi thầm lặng rủa thầm vài câu trong lòng.
Nàng đưa ngón trỏ ra, ngoắc nhẹ vào chiếc áo sơ mi bên vai ngọc người phụ nữ lộ ra, lòng bàn tay gần như cọ xát xương quai xanh.
Chung Vân Kính cụp mắt, không ngăn lại động tác của nàng, ngược lại không chút biến sắc bước tới một bước.
Lần này ngón tay Nam Chi trực tiếp bị chặn lại, mặt nàng nóng lên tự thu hồi về nắm chặt trong lòng bàn tay.
"Chị lừa em," Nam Chi nói không lại cô, liền lấy ra biện pháp cũ ứng phó. "Em mặc kệ, chị còn hỏi em muốn phần thưởng gì, có phải là nói cho vui thôi không?"
"Vậy em muốn phần thưởng gì?" Chung Vân Kính khom lưng nhìn nàng, rút ngắn khoảng cách khuôn mặt với nàng. "Trước không nói, nhất định phải kéo dài đến bây giờ, là muốn nói trực tiếp cho chị nghe sao?"
Nam Chi trốn về phía sau, eo chạm vào mép bồn rửa tay. Những người xung quanh đi ngang qua, tò mò nhìn chằm chằm hai người.
Nam Chi không phải loại người sẽ quang minh chính đại thân mật ngay trước mặt người lạ. Nàng muốn đẩy Chung Vân Kính ra, nhưng sức lực không đủ.
Ánh mắt nàng né tránh xung quanh, cố gắng tránh đối đầu với ánh mắt người khác, bằng không nàng thật sự sẽ lúng túng chết ở chỗ này.
Chung Vân Kính cũng rửa tay nhưng hộp đựng khăn giấy đã trống rỗng.
Hai tay cô buông thõng bên người, nước theo đầu ngón tay nhỏ xuống.
Nam Chi cụp mắt nhìn, giọt nước đó rơi trên đôi giày vải trắng của mình, rất nhanh đã thấm ướt thành một vòng tròn lớn.
"Chị biết có người ở đây em sẽ xấu hổ, cho nên chị mới cố ý nói những lời này với em. Lúc ở trên giường sao không thấy chị dỗ dành em những lời êm tai, ngược lại còn ôm điện thoại di động trò chuyện không ngừng với người phụ nữ khác!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!