Chương 22: (Vô Đề)

"Chị đừng có coi thường em!" Nam Chi ra vẻ đanh đá khiêu khích. Nàng quỳ bò hai ba bước trên giường đến trước mặt Chung Vân Kính, vẫy tay về phía cô, lại dùng giọng điệu hiểu ý nói: "Chị gái ơi, em sợ chị không có sức, em xót cho chị cơ ~"

Chung Vân Kính dùng hai tay kéo cổ tay nàng, mở rộng toàn bộ cơ thể tr*n tr** của nàng khiến Nam Chi vô cùng lúng túng.

Nàng muốn thu tay mình lại, nhưng không thắng được sức lực của người phụ nữ.

"Chị ơi, em lạnh..." Nam Chi giả vờ đáng thương. "Chị đắp chăn cho em đi..."

Chung Vân Kính suy nghĩ xem lúc nào Nam Chi gọi 'chị gái ơi' với mình lại trôi chảy đến thế.

Lúc không vui thì gọi cô là 'Chung Vân Kính', lúc tâm trạng tốt thì gọi là 'chị Vân Kính', lúc cầu xin cô thì bắt đầu tủi thân gọi 'chị gái ơi'.

Nếu Nam Chi còn muốn hỏi ý kiến cô về việc đăng ký nguyện vọng, cô sẽ bảo Nam Chi cân nhắc một chút học viện kịch nói.

Chung Vân Kính không để ý đến yêu cầu của nàng, điều này khiến Nam Chi rất khổ sở. Khóe mắt nhìn xuống, ngay cả bản thân nàng cũng cảm nhận được hạt nhỏ màu đỏ một lần nữa trở nên cứng lên.

Nàng thất bại co quắp ngồi trên giường, Chung Vân Kính nới lỏng tay ra.

Cái chăn lập tức bị Nam Chi giật lấy che kín người mình. "Chúng ta... lần sau tiếp tục đi."

"Cũng được," Chung Vân Kính ngồi xuống bên cạnh nàng, giúp nàng đắp chăn lại. "Vậy em nói xem, lần sau chúng ta nên cải tiến chỗ nào?"

?

Chuyện như vậy cũng cần ôn lại/phân tích sao?

Nam Chi không hiểu.

"Em làm sao biết?" Nam Chi quay mặt đi. "Em chỉ là cảm thấy dính nhớp, còn muốn đi vệ sinh."

Nàng đột nhiên nhớ đến vũng nước bên cạnh ghế sofa, lẽ nào nàng...

Nhìn thấy ý cười nhàn nhạt nơi khóe mắt Chung Vân Kính, nàng biết mình lại bị bắt thóp.

Nam Chi suy nghĩ một chút, chuẩn bị sẵn sàng để né tránh. "Chị Vân Kính, buổi tối nồi lẩu chị ăn có phải là không no không?"

Một giây sau Nam Chi liền muốn chạy, nhưng lại bị Chung Vân Kính kéo lại. "Em biết câu nói này nên nói vào lúc nào không?"

"Em buồn ngủ..." Nam Chi bắt đầu ngoan ngoãn, đôi mắt hồn nhiên chớp vài cái. "Buồn ngủ lắm rồi."

Tuy rằng nàng ngồi rất quy củ, nhưng lại hay lộn xộn, chăn lại từ trên vai nàng trượt xuống, làn da mềm mại nửa che nửa hở.

Đôi môi Chung Vân Kính khẽ mở, nhưng lời nói trong miệng lại bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.

Cô liếc nhìn Nam Chi, xoay người đi nhận điện thoại.

Nam Chi trơ mắt nhìn Chung Vân Kính rời khỏi phòng ngủ đi ra ngoài nghe điện thoại, bỏ lại một mình nàng trên giường.

Tại sao lại có người làm xong liền chạy đi?

Cô ngay cả an ủi sau đó cũng không có!

Điện thoại của người khác lại quan trọng đến vậy sao?

Cuộc điện thoại này kéo dài rất lâu, Nam Chi dựa vào tường, cả người lại càng tỉnh táo.

"Lần sau chị còn như vậy, em sẽ khóa cửa lại!" Nam Chi giận dữ nói với Chung Vân Kính vừa quay lại.

"Khát không? Có muốn uống chút nước không?" Chung Vân Kính ngồi xuống, tay tìm tòi trong chăn, tìm thấy chỗ da thịt bị thấm ướt. Cô lại hỏi, "Ôm em đi tắm nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!