Chương 21: (Vô Đề)

Nam Chi trải qua hai ngày ở nhà nhàn nhã, nàng cho rằng Chung Vân Kính phải một thời gian nữa mới liên hệ mình, nhưng tin nhắn lại đến sớm hơn cả thành tích thi vào sáng sớm ngày mai.

[ Nam Chi: Chị liên hệ em vào buổi tối, rất dễ khiến em có một loại ảo giác. ]

[ Chung Vân Kính: Em có thể coi đó không phải là ảo giác. ]

[ Chung Vân Kính: Ăn cơm chưa? ]

Nam Chi vừa gửi một dấu chấm hỏi để trả lời câu nói mơ hồ của Chung Vân Kính. Sau đó, vì muốn tiếp tục chủ đề quan trọng này, nàng đã sao chép lại tin nhắn của Chung Vân Kính và trích dẫn nó để trả lời lại lần nữa một cách rõ ràng hơn.

Nàng chỉ sợ chủ đề mình yêu thích này bị kết thúc qua loa chỉ vì đã đến giờ cơm.

[ Chung Vân Kính: Ở đâu? Chị đến đón em đi ăn cơm, muốn ăn gì? ]

[ Nam Chi: Em còn tưởng rằng chị sẽ chờ đến lúc em khai giảng mới liên lạc lại, sớm quá. ]

Nam Chi căn bản không loại trừ khả năng này. Dù sao bây giờ nàng quá nhàn rỗi, Chung Vân Kính không phải là người sẽ để nàng cam tâm tình nguyện quấn lấy cô.

Chờ đến khi nàng khai giảng, vậy thì sẽ có trò hay, Chung Vân Kính thoát khỏi nàng chẳng phải dễ dàng sao.

Nam Chi gửi định vị tiệm hoa cho cô cởi tạp dề đi rửa tay.

Chung Vân Kính đến rất nhanh. Lúc này mặt trời đã lặn, Nam Chi chào Lương Hân rồi lén lút rời đi.

"Không mang Y Lan cho chị sao?"

Nam Chi ngồi ở ghế phụ, tay đang cài dây an toàn khựng lại vì câu nói này.

"Trí nhớ chị vẫn tốt thật, nhưng em quên rồi," Nam Chi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. "Lần sau nói đi, hoặc là tùy tâm trạng em."

Chung Vân Kính không đùa giỡn với nàng nữa, tiện miệng nhắc một câu rồi lái xe về phía quán lẩu.

Trước đây khi Nam Chi vừa thi xong, đã nhiều lần nói với Chung Vân Kính về việc mình muốn ăn lẩu.

Nam Ức không dẫn nàng đi, bản thân nàng đi một mình lại ngại, hi vọng chỉ có thể đặt lên Chung Vân Kính.

Nói thẳng thì nàng không có cái mặt dày đó, may mà Chung Vân Kính hiểu được ám chỉ của nàng.

Trong quán lẩu cũng có phòng riêng. Người phục vụ mặc sườn xám màu đỏ, dẫn hai người từ khu bàn ăn ồn ào đông đúc đi tới phòng riêng yên tĩnh.

Nhiệt độ điều hòa mở vừa phải, Nam Chi thậm chí có cảm giác ấm áp như ăn lẩu vào mùa đông giá rét.

Những bữa cơm ăn ở tiệm hoa đa số đều là ở các quán ăn nhỏ trên con phố khác, cũng không tính là phong phú.

Nam Chi không nói chuyện, cầm thực đơn cúi đầu gọi không ít món.

Chung Vân Kính ngồi đối diện nàng, quan sát nàng, phát hiện trên ngón tay Nam Chi có thêm vài miếng băng cá nhân, vẫn là loại hoạt hình.

Nam Chi đưa thực đơn cho người phục vụ. Khóe mắt chú ý tới ánh mắt của Chung Vân Kính, ngón tay uốn lượn vào lòng bàn tay, giấu băng cá nhân đi.

"Sửa cành hoa bị gai đâm, vài ngày là khỏi thôi."

"Không đau sao?" Chung Vân Kính hỏi nàng. "Lần sau cẩn thận một chút."

"Chuyện rất bình thường mà, nhiều hoa đều có gai," Nam Chi không mấy để ý. "Em quen rồi."

Khi còn bé, tay Nam Chi cũng bị gai đâm rất nhiều lần, sẽ khóc lóc chạy đến trước mặt Chung Vân Kính, nhờ cô thổi vào vết thương của mình.

Chung Vân Kính khi đó sẽ dán cho nàng vài miếng băng cá nhân, cũng là loại hoạt hình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!