Nam Chi đột nhiên bắt đầu hối hận vì đã thổi tắt ngọn nến. Ít nhất phòng khách chỉ nên có ánh nến, như vậy nàng sẽ không đến nỗi để Chung Vân Kính nhìn ra mọi thứ rõ ràng đến thế trong ánh mắt hờ hững.
Cánh tay nắm chặt áo sơ mi của người phụ nữ lại buông lỏng, nàng vẫn không cam lòng lần nữa nắm chặt.
"Chị biết không? Rất nhiều bạn bè cấp ba muốn em đi tụ tập, nói là muốn đón sinh nhật cùng em, nhưng em không đồng ý một ai," Hai mắt Nam Chi bắt đầu trở nên mờ mịt. "Em chỉ muốn, nếu bỏ lỡ tin nhắn của chị thì không hay..."
"Nhưng em đã ở nhà đợi chị cả ngày, chị lại không hề chủ động gửi cho em một tin nhắn nào..." Nam Chi hít hít mũi. "Tối qua gặp chị xong, em không ngủ được. Em cũng không biết mình ngủ lúc mấy giờ. Buổi tối em mơ thấy mình vào ngày sinh nhật từ chối chị, em nói với chị trong mơ rằng em không cần chị ở bên em..."
Nam Chi cố gắng duy trì giọng điệu của mình ôn hòa, để nó nghe có vẻ đặc biệt kiên quyết. "Quả nhiên, giấc mơ đều là ngược lại sao?"
Tay Chung Vân Kính rơi xuống lưng cô gái, che chở nàng, sợ nàng ngã xuống, nhưng vẫn duy trì khoảng cách thích hợp, tách ra một chút khe hở ở giữa.
Những nụ hôn đơn giản kia, hình như đã kết thúc vào đêm nay.
Trưởng thành dường như là một ranh giới. Kể từ đó, các nàng cần hoàn toàn nói lời tạm biệt.
Các nàng vẫn chưa từng thân mật như vậy. Nam Chi ngồi trên đùi người phụ nữ, váy ngắn không che được đôi chân, cảm giác mát lạnh nhè nhẹ chui vào.
Chung Vân Kính đã thay chiếc váy màu xanh lá cây khi về nhà, lúc này cô mặc một bộ váy quây màu trắng.
Nam Chi hiếm khi thấy Chung Vân Kính mặc váy trắng, đa số là áo sơ mi trắng.
Cách ăn mặc như vậy đối với Nam Chi mà nói rất xa lạ, giống như vẻ mặt Chung Vân Kính lúc này vẫn không có bất kỳ sự thay đổi nào. Cô chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, con ngươi khẽ cụp xuống, như đang suy tư vừa như đang thất thần.
Nam Chi không biết giờ phút này mình có nên cảm ơn Chung Vân Kính hay không, ít nhất cô không nhăn mặt với mình. Dù sao, người như nàng không nhiều, Nam Chi cũng cảm thấy mình mất mặt.
Nhưng nàng không thể lo lắng nhiều như vậy. Số lần nàng mất mặt trước mặt Chung Vân Kính còn thiếu sao?
Nhưng nàng chỉ có thể nhìn thấy sự tự phụ và lạnh nhạt của người phụ nữ, không thể cân nhắc ra trong đó có ẩn chứa sự tàn nhẫn hay không.
Chiếc váy quây bị nàng nắm đến nhăn nhúm. Nàng nhìn thấy xương quai xanh của Chung Vân Kính, cùng với dây áo trượt xuống một nửa.
Nếu dùng lực thêm một chút nữa, nàng có thể nhìn thấy nhiều hơn.
Nhưng Nam Chi vẫn muốn Chung Vân Kính chủ động cho nàng xem.
"Muốn thử bánh ngọt trước không? Cửa tiệm đó khách không ít, chị đã đặt trước rất lâu," Chung Vân Kính không chạm vào bánh ngọt, chỉ hỏi nàng.
Cô thực ra không muốn nói ra lời quá đáng vào ngày lễ trưởng thành của Nam Chi. Dù sao cô cũng là người có lương tâm, mặc dù danh tiếng của cô trong nhóm bạn thân dường như không được tốt cho lắm.
Nam Chi nghe thấy câu hỏi tương tự như đánh trống lảng của người phụ nữ, vẫn buông thõng đầu xuống.
Cô lúc nào cũng như vậy, không chịu đối diện với sự nghiêm túc của nàng. Vĩnh viễn vào lúc nàng thiết tha muốn câu trả lời, cô lại đưa ra một câu nói khó hiểu.
"Chị đối với mỗi người có hảo cảm với chị đều sẽ nói như thế sao?" Nam Chi sợ mình nói không đủ rõ ràng và thẳng thắn, lại tiếp tục giải thích với cô. "Khi người ta bày tỏ tâm ý với chị, chị nói một câu không quá quan trọng, làm cho người ta quên đi những thứ vừa rồi."
Chung Vân Kính cuối cùng nhíu mày vì lời nói của nàng. "Nam Chi, em không nên đánh giá chị như thế."
"Em chỉ đang nói với chị những thứ em thấy," Nam Chi lại một lần nữa cứng đối cứng với cô, không chịu làm oan chính mình. "Cô gái lần trước xông vào nhà chị, chị có vẻ rất ghét cô ta. Em cũng nhiều lần đến nhà chị mà không chào hỏi, chị cũng sẽ đuổi em ra ngoài sao?"
"Chị đối với mỗi người có hảo cảm với chị cũng sẽ mặt lạnh đối xử như vậy sao?" Nam Chi lặp lại lần nữa. "Còn có thể có lần sau nữa không?"
Chung Vân Kính hé mắt, ánh mắt khá là sâu thẳm.
Cô không thích nghe những lời như thế này, đặc biệt là nói ra từ miệng Nam Chi, làm cho cô vô cớ bực bội.
Cô không rõ Nam Chi có lẽ đã biết được điều gì về chuyện tình cảm của cô, hay là do tư duy phát tán. Ngôn ngữ tuôn ra từ miệng Nam Chi lúc này khiến cô cảm thấy rất khó nghe.
Nhưng, Chung Vân Kính không muốn nổi nóng với nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!