Nam Chi cảm thấy đồ ngọt có mùi vị được, nhưng ăn nhiều cũng sẽ có chút buồn nôn. Mấy ngày nay nàng dường như ăn hơi nhiều bánh ngọt. Hôm nay sinh nhật, mẹ Nam Ức mua cho nàng một cái bánh kem trái cây hai tầng.
Mặc dù bên trên rải đầy một tầng trái cây, nhưng ăn vào miệng vẫn có chút ngán.
Buổi tối nàng ngủ muộn, bị những lời ngon tiếng ngọt mơ hồ của Chung Vân Kính hành hạ đến mất ngủ, tỉnh lại thì đã là buổi chiều.
Bên cạnh bánh ngọt có dán một tờ giấy ghi chú nhỏ, Nam Ức đã đi tiệm hoa.
Nam Chi cắt một miếng bánh ngọt cho vào tủ lạnh. Trên điện thoại di động nàng vẫn không nhận được tin nhắn từ Chung Vân Kính.
Tối hôm qua không biết Chung Vân Kính mấy giờ về nhà, mấy giờ đi ngủ, hiện tại đã tỉnh chưa.
Nói là cả ngày hôm nay sẽ ở bên nàng, nhưng Nam Chi lại cảm thấy giờ phút này chủ động gửi tin nhắn cho cô có chút ngượng ngùng.
Rõ ràng người nên chủ động lại là Chung Vân Kính, dù sao người phụ nữ này đã hứa với nàng trước.
Tặng cho nàng một viên kẹo, còn nói muốn giúp nàng bóc vỏ kẹo, lúc này lại quên mất chuyện đó rồi.
Vào lúc chạng vạng, Nam Chi cuối cùng không chịu được sự cô đơn, gọi điện thoại cho Chung Vân Kính.
— "Chị đang chờ em liên hệ với chị," Ngữ khí của Chung Vân Kính không nghe ra bất kỳ khác biệt nhỏ nào.
"Chị nói hôm nay sẽ ở bên em cả ngày," Nam Chi không biết Chung Vân Kính có ý gì. "Chẳng lẽ còn muốn em là người có sinh nhật phải đi cầu xin chị sao?"
— "Chị còn tưởng rằng em sẽ ở nhà đón sinh nhật trước, cuối cùng mới liên hệ với chị," Chung Vân Kính bật cười. "Hóa ra em vẫn luôn chờ chị, điều đó làm chị cảm thấy có chút áy náy."
Nam Chi mím môi.
Nàng nên nói sớm hơn cho Chung Vân Kính biết, hôm nay tiệm hoa bận, Nam Ức không đón sinh nhật cùng nàng.
Thực ra hiện tại ý thức về sinh nhật của Nam Chi cũng rất nhạt. Dù sao trường học nghỉ ít, sinh nhật nàng hầu như đều ở trường học. Lâu dần, nàng ũng cảm thấy không cần thiết phải tổ chức sinh nhật.
Nhưng hôm nay là sinh nhật tuổi mười tám của nàng Nam Chi cảm thấy mình vẫn nên coi trọng một chút.
— "Đợi chị một lát, chị đến ngay đây."
"Đến, đến nhà em ư...?"
— "Chứ còn đâu?"
"Vậy, chị nhanh lên nhé..." Giọng Nam Chi bắt đầu ngượng nghịu, nàng nắm chặt điện thoại di động trong lòng bàn tay. Tâm trạng buồn bã suốt một ngày nhanh chóng biến mất.
Nàng hầu như không chút do dự liền vọt vào phòng vệ sinh, kiểm tra lại dung nhan của mình, chỉ thoa một lớp son môi nhạt lên miệng.
Mặt trời bên ngoài sắp lặn. Nam Chi đứng bên cửa sổ nhìn xuống, chờ đợi chiếc xe quen thuộc đến gần.
Nghe thấy tiếng chuông cửa, Nam Chi mở cửa. Chung Vân Kính với một bó hoa trên tay xuất hiện trước mặt nàng.
Người phụ nữ mặc chiếc váy màu xanh đậm, ánh mắt ôn nhu, nụ cười dịu dàng nhìn nàng.
"Em không nhìn thấy xe chị..." Nam Chi nhận lấy hoa, hai người cùng vào phòng khách.
"Bên khu chung cư này xe nhiều, chị đi vào từ cổng khác," Chung Vân Kính lướt mắt đơn giản một vòng trong phòng khách, nhìn thấy hộp bánh ngọt chưa vứt vào thùng rác trên bàn, bên trên vẫn còn sót lại một chút kem màu sắc rực rỡ.
"Chị muốn ăn bánh ngọt không?" Nam Chi hỏi cô, chuẩn bị đi về phía tủ lạnh.
"Chị đã chuẩn bị một cái bánh kem mới cho em," Chung Vân Kính nhìn về phía nàng. "Ở nhà chị."
Nam Chi hơi sững sờ, ngượng ngùng l**m môi dưới. "Vậy, bây giờ em có thể đi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!