Nam Chi mãi mãi không đoán được Chung Vân Kính đang nghĩ gì.
Cô bé cho rằng ly Vodka này mình sẽ không uống được, Chung Vân Kính sẽ ngăn cản.
Nhưng Chung Vân Kính chỉ ngồi bên cạnh nàng, nhìn nàng trút giận tự rót ly Vodka này lần thứ hai vào miệng một cách mạnh bạo.
Uống xong, cả người nàng bắt đầu ho sặc sụa, áo khoác cũng bị ho đến tuột ra.
Chung Vân Kính cuối cùng cũng đưa tay ra, lại một lần nữa khoác chiếc áo khoác lên vai nàng.
"Chị đưa em về nhà," Chung Vân Kính tìm thấy chìa khóa xe của mình trong quầy bar. "Sau này cố gắng đừng mặc đồ như thế này ra ngoài."
"Không về," Nam Chi từ chối mọi lời nói của cô. "Dựa vào cái gì?"
"Không an toàn," Chung Vân Kính hiếm khi nói ẩn ý trước mặt nàng. "Người trong quán bar hỗn tạp, em còn nhỏ, dễ bị lừa bị gạt."
Nam Chi nhìn chằm chằm chiếc váy của người phụ nữ, rõ ràng nó còn hở hang hơn cả nàng. Đường cong quyến rũ trước ngực cô ẩn hiện.
"Em thấy chị bây giờ mới là đang lừa em!" Nam Chi lẩm bẩm trong miệng. "Em không muốn về nhà, không cần..."
Nàng uống Vodka rất mạnh, lại không thường xuyên uống rượu, lúc này hai má bắt đầu nóng lên và đỏ bừng.
Ánh mắt đổ dồn về phía Chung Vân Kính không ít, tự nhiên ánh mắt rơi vào Nam Chi cũng dần dần nhiều hơn.
Áo khoác lại bị tuột xuống vì hành động của Nam Chi. Chung Vân Kính định giúp nàng kéo lên lại bị Nam Chi né tránh.
Nàng nằm rạp xuống bàn, ánh mắt ướt át nhìn Chung Vân Kính.
Chung Vân Kính thấy Nam Chi đã an phận, cô liền bình thản ngồi chờ, biết rằng khi nàng không còn cách nào khác, nàng sẽ chủ động đi theo cô về nhà.
Lúc này, có người phụ nữ khác đi ngang qua bắt chuyện. Chung Vân Kính liền cười và trò chuyện vài câu.
Nam Chi trước sau vẫn nhìn chằm chằm Chung Vân Kính. Giây lát sau, nàng nhảy khỏi ghế cao, lao vào lòng người phụ nữ.
Cô bé nhón chân lên, cố gắng đưa môi mình lại gần Chung Vân Kính.
Tay Chung Vân Kính đặt lên gáy nàng, cố định nàng lại.
"Chị để em hôn một cái..." Nam Chi dùng sức di chuyển về phía cô, mũi chân gấp gáp nhón lên, "Có phải chị sợ người khác nhìn thấy? Sợ em làm hỏng chuyện tốt của chị phải không?"
"Chị không thể vong ân bội nghĩa, trước đây chị muốn hôn em lúc nào thì hôn lúc đó, dựa vào cái gì đến lượt em thì không được?"
"Chị là người phụ nữ xấu xa, em muốn vạch trần chị! Em muốn tất cả mọi người trong quán bar biết tội ác của chị... A..."
Chung Vân Kính bị nàng àm cho đau đầu, tay che miệng nàng, cắt đứt mọi suy nghĩ lung tung của Nam Chi.
Nam Chi không địch lại sức lực của người phụ nữ, muốn há miệng cắn vào lòng bàn tay Chung Vân Kính.
"Em làm ầm ĩ đủ rồi, ở đây không ít người đang nhìn đấy."
Nàng biết Nam Chi từ nhỏ đến lớn rất giữ thể diện, không thích mất mặt, chỉ một câu nói, phạm vi hành động của Nam Chi liền nhỏ lại không ít.
"Bây giờ chị đưa em ra cửa quán bar, đồng ý thì gật đầu."
Nam Chi nghe vậy, không có phản ứng.
"Để chị đếm ngược nhé?" Chung Vân Kính đưa ra tối hậu thư. "Ba, hai..."
Nam Chi dùng sức gật gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!