Chương 8: (Vô Đề)

"Tiểu bảo bối, lại đây thắt cavat cho anh"

Bạch Mị là đang ngẩn ngơ ôm búp bê vải, ngoan ngoãn ngồi trên giường.

Chân ngắn nhỏ nhịp nhịp chạy tới. Đầu bé xinh ngẩn cao nhìn nam nhân.

"... không biết thắt a... "

"Dạy em" cậu nắm lấy bàn tay nho nhỏ hướng dẫn cô theo dừng nút buộc" Liền tháo ra làm lại cho anh"

Bạch Mị chính là thông minh chỉ là nhìn qua cũng đã nắm được cách thắt. Chân trần nhón lên cố gắng buộc hoàn chỉnh.

Trương Cẩn rất hưởng thụ xúc cảm mềm mại của bảo bối cọ lên ngực mình. Tay cậu dang ra, dứt khoát giải thoát cô bé nhỏ đáng thương khỏi tư thế kiễng kiễng.

Bạch Mị chân không chạm đất, cơ thể áp sát cậu, hai nụ hoa trơn bóng ma sát vào vạt áo vest cứng.

Một người trần trụi một người nghiêm chỉnh, hình ảnh vừa tương phản vừa hòa hợp.......

Trương Cẩn đi giày, cậu liền phải đến công ty, Trương Nghiêu từ sớm đã rời giường. Tiểu bảo bối nếu không ép liền sẽ lười ăn bỏ bữa sáng, thân thể hiện tại đã rất gầy rồi.

"Bảo bối sẽ ngoan ngoãn ở trong nhà không chạy loạn chứ"

Bạch Mị gật đầu.

Cậu hẳn không nỡ bỏ cô ở nhà một mình, cơ thể gầy gò núp phía sau cánh cửa, mắt nai buồn bã, ươn ướt cứ nhìn cậu, nhìn mãi. 

"Bảo bối có muốn cùng với anh tới công ty?"

Tay nhỏ phấn khích tóm chặt một góc áo của hắn.

"Được rồi, liền đem em đi, mau thay trang phục"

.....

Bạch Mị ngồi trong lòng Trương Cẩn, cậu bên ngoài vẫn một vẻ chú tâm lái xe nhưng thực chất trong lòng đã sớm nhộn nhạo vui vẻ.

Cả ngày hôm nay bảo bối cưng là của cậu rồi.......

Trương tổng trẻ hôm nay đến công ty mặt đầy sắc xuân, điều này ai cũng nhận ra.

Là bởi vì tiểu loli cậu đang ôm trong lòng sao?

Con gái nhà ai mà đáng yêu quá thể, nhìn xem bộ dạng còn nhỏ mà đã làm lòng người siêu yêu thích như vậy.

Mọi người trong công ty đều tò mò ngắm nhìn Bạch Mị làm cô có chút hoảng sợ, mắt ngơ ngác, đầu dụi sâu vào lồng ngực ai kia.

Trương Cẩn phát hiện ra hôm nay bản thân có chút quá khích liền ngay lập tức hồi phục bộ dáng lạnh lùng hàng ngày, hết cách rồi mỗi khi ở cùng bảo bối cậu đều vô thức mềm lòng.

Ánh mắt lạnh băng đảo một vòng, những kẻ tò mò mặt mày biến sắc vội kẻ nọ đá người kia tiếp tục làm công việc của mình.

Đem Bạch Mị vào phòng làm việc riêng, để cô cuộn tròng trong lòng cậu ôn nhu.

"Có đói không, muốn ăn thứ gì liền cho người đi mua?"

"... kẹo... tròn a!" 

Ăn sao? Đầu óc cô hiện tại vẫn còn vương vấn vị ngọt ngào của kẹo bòn bon kia.

Cậu nhấc tai nghe riêng biệt nối thẳng tới thư kí bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!