"Ai là người nhà bệnh nhân"
"Tôi" Trương Cẩn cùng Trương Nghiêu lập tức đồng thanh.
"Muốn giữ mẹ hay giữ đứa trẻ?"
Trương Cẩn cùng Trương Nghiêu biểu tình đáng sợ, trên người vẫn còn tanh nồng mùi máu, bóng dáng cao lớn cùng lãnh khốc hoàn toàn áp đảo vị bác sĩ.
Trương Nghiêu đem súng trong lưng áo ném ra trước mặt bác sĩ.
Trương Cẩn lạnh lùng, ánh mắt không một chút nhu tình, cất giọng lạnh nhạt.
"Cả hai người đều phải cứu, mất một người tôi liền đem cái nơi này san bằng"
Bác sĩ giống như bị sốc nặng nề, không thể tin nổi còn có người dám đem súng vào bệnh viện, hơn nữa như vậy còn cao giọng phách lối. Trên trán từng giọt mồ hôi chảy xuống.
Quá bá đạo, định đem người ta bức tử sao, muốn giữ được hai mạng người này vô cùng khó khăn.
Nữ nhân kia mất máu quá nhiều, cơ thể còn có dấu hiệu suy nhược, hơn nữa hôm nay còn quá sớm để đứa trẻ chào đời.
Đem từng bước chân nặng nề đi vào phòng giải phẫu, gạt đi mồ hồi cay mắt, hít hơi lấy lại tinh thần.
"Chuẩn bị máu nhóm O, chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, ca này bắt buộc phải thành công" hiện tại bằng mọi giá phải cứu sống hai người này, sống từng này tuổi, ông biết hai người kia hoàn toàn có khí chất, nói được làm được, việc san bằng bệnh viện này... trong khả năng đi........
Đèn trong phòng phẫu thuật tắt, cửa hé mở, vị bác sĩ giống như hụt hơi từ bên trong đi ra.
Vị bác sĩ đứng tuổi mệt mỏi lảo đảo khuỵ xuống đất. Trương Nghiêu đem biểu tình đáng sợ lao tới, sức lực kinh người đem cổ áo vị bác sĩ này xốc lên, gào lớn.
"Người thế nào"
Vị bác sĩ già, trên áo vẫn còn dính máu đỏ tươi, gương mặt có vài nếp nhăn là đầy những giọt mồ hồi lớn, tay run lên lẩy bẩy.
"Ca phẫu thuật.... thành công"
Trương Cẩn chỉ kịp nghe hết câu này cả người cao lớn lôi thôi run rẩy hai ba cái, tích tắc liền đổ rạp xuống đất, một tay nắm lấy ngực, đầu ngửa lên trời.
Tốt rồi, không sao, hiện tại bảo bối nhà hắn sống rồi.
Hai người đàn ông tanh máu giống như dã thú lao vào phòng hồi sức, Bạch Mị nằm im trên giường bệnh. Da tái nhợt không chút huyết sắc, tay vẫn còn cắm kim tiêm truyền nước.
Trương Nghiêu cơ hồ mất kiểm soát, tay lớn hết sức lay lay vỗ vào má Bạch Mị.
"Tiểu Mị mau tỉnh lại... Tiểu Mị"
Cô vẫn một mực thủy chung ngoan ngoãn ngủ, không thèm một cái cử động.
"Các người mau ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ ngơi, thật không có quy củ" Nữ y tá đằng sau thấy người đan ông đẹp trai trước mắt như vậy vô cùng thô lỗ, có chút muốn ra oai lớn tiếng quát.
Tiếng cô ta the thé đến mức vị bác sĩ hồi nãy bị túm áo sợ đến xanh mặt, trong lòng thầm than thở, cái đồ y tá đần độn, muốn hắn cho một phát súng vào đầu hay sao.
Chỉ là ngoài dự đoán Trương Nghiêu giống như bình tĩnh lại, chậm rãi khôi phục hình tượng, dừng lại hành động, không biểu tình mạnh mẽ hay làm loạn lên nữa.
Nữ y tá kia có vẻ đắc ý, chỉ là một cái trước mắt lại giống như hai người khác nhau nhìn Trương Nghiêu, ánh mắt hắn lạnh lùng, lạnh nhạt cực độ, người đàn ông vừa nãy giống như chưa từng tồn tại, tấm lưng cương nghị đứng thẳng lên, cũng không thèm quay lại cất giọng hỏi.
"Cô ấy như thế nào" giọng đàn ông trầm thấp, lạnh lùng đem vài phần băng ý.
Nữ y tá kia không rét mà run, gương mặt có vài phần ngỡ ngàng sợ sệt, đem tình hình của Bạch Mị từng câu nói rõ ràng.
Bạch Mị hiện tại qua thời điểm nguy hiểm nhất nhưng là mất quá nhiều máu, sinh non hiện tại vẫn trong tình trạng hôn mê. Nhưng là sẽ mau chóng tỉnh lại.......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!