Chương 20: (Vô Đề)

Tô Vụ bị một đám nam nhân vần vò, thân thể bẩn thỉu đầy những thứ dịch trắng nhờn tanh tưởi.

Hai chân bị mở lớn một cách nhục ngã, ả hiện tại không có khí lực khép chân vào. Một cái dương cụ hiện tại vẫn điên cuồng quấy phá nơi ấy của ả.

Trương Cẩn đứng dậy, cơ thể đẹp đẽ, cao ngạo.

"Đem phát tán video này đi"

Sau đó liền quay đi không chút lưu tình nhìn thân thể tả tơi của người đàn bà dưới đất........

Công ty Trương Y.

Bạch Mị ngồi ngoan ngoãn trong lòng Trương Nghiêu, ánh mắt nai vẫn luôn mang vài phần sợ sệt nhìn  hắn.

Mà Trương Nghiêu hiện thời đang hết sức chăm chú xử lý công văn. Gương mặt nhìn nghiêng lạnh lùng nhưng thật hoàn mĩ, đôi mắt nâu đẹp đẽ mị hoặc chúng sinh nhìn cô chăm chú.

Khoan đã sao lại là nhìn cô?

Ách, Bạch Mị giống con thỏ nhỏ giật thột một cái, mắt bối rối thu lại, đầu nhỏ chui tọt vào lồng ngực của người đàn ông.

Hắn nhìn hành động đáng yêu của Bạch Mị lại có chút buồn cười, tay lớn búng mạnh vào cái trán xinh đẹp.

"Mệt rồi sao? Muốn uống sữa hay đi ngủ?"

"Muốn sữa"

Bạch Mị ôm cốc sữa bò ấm, từng ngụm từng ngụm đem sữa nuốt vào bụng. Bỗng nhiên cảm giác sau lưng một trận mát lạnh.

"A"

"Để tôi xem vết thương của em"

Trân tấm lưng nhẵn nhụi là hằn lên các vết roi dài, vết thương đã lên vảy máu, cũng có thể để lại sẹo.

"Có phải... rất xấu?"

"Sẽ không, sẽ không có sẹo, đừng lo lắng" công nghệ thời nay tiên tiến như vậy, hắn tất nhiên là con người theo kịp thời đại rồi.

Hắn quá nóng vội đã đánh oan Bạch Mị, nhất định sau này một chút cũng không để bảo bối như vậy chịu ủy khuất.

Đem mái đầu lớn gục vào trong ngực Bạch Mị, hai cánh tay xiết chặt nhân ảnh vào lòng.

"Xin lỗi" cả đời hắn lần đầu tiên nói xin lỗi, lại là xin lỗi một cô gái.

Bạch Mị ngốc nghếch lại ra vẻ  giống như người lớn. Tay nho nhỏ trắng mềm đưa tới vỗ vỗ vào đầu Trương Nghiêu.

"Tiểu Mị không đau nha!"

Hắn có chút tức cười với Bạch Mị, từ khi Bạch Mị rơi vào tráng thái trầm cảm, tính cách có chút thay đổi, trì độn, sợ người lạ, hay cắn tay, luôn luôn tìm nơi nhỏ bé cùng tối tăm để chui vào. Còn nữa, luôn không dám cười.

Hiện tại cô như vậy tươi cười, là bệnh tình tốt lên sao? Chỉ là hiện tại vừa mới nghĩ xong, ai đó liền đem đầu ngón tay lên miệng cắn thật mạnh, Trương Nghiêu phát hoảng giật ngón tay bé nhỏ ttong miệng kia ra thì đã kịp hằn lên một vết răng sâu, thật may còn chưa chảy máu.

Bạch Mị ngơ ngác, nhìn ngón tay mình, nhăn nhăn đôi lông mày xinh đẹp.

"Muốn cắn a~" còn tính lần nữa vùng tay khỏi vòng kiềm chặt của Trương Nghiêu.

Hắn nhíu mày, đem cô nằm sấp lên đùi mình, tay lớn không thương lượng vén váy của cô lên.

"Ba" một cái đánh mạnh vào mông cô, Bạch Mị đau đến kêu oa oa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!