Chương 17: (Vô Đề)

Đợi cô nhỏ vụn ăn xong bắt canh liền ôn nhu liếm đi thức ăn còn trên môi.

Hắn là cường hãn bế bổng cô lên đem vào phòng tập thể thao.

Liền vừa mới nghĩ ra trò vui vẻ kích thích với cô rồi, địa điểm làm tình trong phòng tập, hắn chưa có thử qua, có thể rất kích tình đi.

Bạch Mị ngây ngô, được ăn no liên thỏa mãn, cũng không biết rằng ac ma hiện biến cô thành điểm tâm rồi.

Trương Cẩn vừa mới từ trong nhà tắm đi qua thấy Trương Nghiêu ôm Bạch Mị đi vào liền nhíu nhíu mi. Anh trai hắn trong này, muốn cô?

"Em cũng muốn, Nghiêu, em sắp nhịn hỏng rồi"

"Còn rất nhiều văn kiện đợi em, tẹo nữa liền nhường"

Cẩn ủy khuất la lối, anh trai cậu cường hãn như vậy, mỗi khi lên giường đều rất nhiều lần đòi hỏi nữ nhân, đợi anh trai xử lý xong không phải cậu cũng bà nó nhịn chết à?

"Vì cái gì chứ!!"

"Vì em chui ra chậm hơn anh 60 giây"

Bạch Mị hoảng sợ. đầu nhỏ vừa lắng nghe cuộc đối thoại mà tim giật thót một cái, thân thể có ý giãy đạp đòi xuống, cô vốn dĩ tưởng rằng Trương Nghiêu tốt bụng đem cô đi nghỉ ngơi, không ngờ chính là đem cô đi làm thịt.

Trương Nghiêu cảm nhận vật nhỏ trong lòng không ngừng ngọ nguậy phản kháng, liền đem tay lớn một chưởng đánh bốp vào mông nõn nà trắng trẻo.

Vết tay màu hồng ngay lập tức hiện lên.

"Em mấy ngày nay tưởng chúng ta không động vào em là cho rằng đem chuyện cũ rũ bỏ sao, ngoan ngoãn một chút, không có đừng trách tôi cường bạo em"

Bạch Mị nghĩ tới hai từ cường bạo, cùng cảm giác muôn phần khổ sở khi thân thể tựa như tàn phế, đến đi lại cũng khó khăn, liền không tự chủ được sợ hãi.

Hắn hài lòng cảm nhận thiên hạ trong ngực ngưng trệ biểu tình, đem môi mỏng ngậm lấy vành tai mẫn cảm.

"Liền làm em sung sướng"

Hắn đặt cô lên bàn cong trong phòng, cố định chặt chẽ hai cái tay không an phận, bàn tay tinh tế dừng nhịp cởi từng cái nút áo sơ mi nam trên người cô.

Cơ tể trần truồng nằm trên bàn cong lớn, phần ngực no đủ bị đẩy về phía trước ưỡn ra, hai chân khép chặt nhưng vẫn loáng thoáng thấy nơi âm huyệt mê người.

Hơi lạnh trong không khí trực tiếp làm Bạch Mị có chút rùng mình một cái.

Trương Nghiêu bắt lấy núm vú hồng hào bỏ vào miệng, day day mấy miếng, cùng đem đầu lưỡi khiêu khích nụ hoa cứng rắn lên, dòng xúc cảm từ phần ngực truyền thẳng lên đại não Bạch Mị, một gỗ nước nhờn trong u kính đang âm thầm trào ra.

"Dâm đãng tiểu bảo bối, hảo mẫn cảm, mới như vậy đã động tình"

Nước bọt lấp lánh dính đầy trên núm vú xinh đẹp.

Hắn chuyển môi dần xuống bụng rồi tới nơi tiểu hạch lấp ló.

"Mở hai chân ra"

"... không... không... đừng như vậy.."

Trương Nghiêu vẫn là chậm rãi yêu thương đem tay bóp lấy cái mông mềm mại, ép buộc cô rướn hạ thân lên cao hơn nữa.

"Muốn tôi ôn nhu hay dùng roi dạy dỗ em"

Lời này quả nhiên hữu dụng, mặt Bạch Mị khẽ khàng nhăn lại, nén lấy cảm xúc nhục nhã dần dần mở lớn hai chân.

Nước mắt tủi thân cũng từ khóe mắt trào ra, Trương Nghiêu liếm đi nước mắt mặn chát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!