Thật bỏ mẹ cáu giận.
Trương Nghiêu trừng mặt nhìn Trương Cẩn, có mỗi đứa nhỏ nhà mình cũng không trông xong, xem đi, giờ đã đi lạc mất toi.
Hai kẻ điên cuồng lục từng góc phòng mà không thấy.
Bạch thỏ có chứng trầm cảm nhẹ, ngoại trừ thích cắn tay mình còn có việc hay trốn trong tủ quần áo.
Hai kẻ gần như cuồng nộ tức giận, tất cả tủ lớn tủ nhỏ đều đã bị bọn hắn sạch sẽ mở tung, vẫn cứ không thấy cô đâu?
....
"Được rồi đừng lườm em nữa, tròng mắt anh sắp rớt ra ngoài rồi kìa"
Tốt nhất là mau tìm cô về đây cho hắn đi, đã nhớ cô đến khó chịu rồi.
Bảo bối hảo, trốn kỹ như vậy, khiêu khích anh sao, cho cô xem chút nữa bị anh hành hạ như thế nào......
Lúc nãy, bọn hắn nhận được thông tin rằng trong phòng 102 có điềm bất ngờ giành riêng cho hai vị tổng giám đốc trẻ tuổi.
Bọn hắn căn bản cũng không quan tâm, khỏi cần suy nghĩ cũng đoán biết được là nữ nhân, mấy tên đầu hói ấy ngoại trừ tình dục thì biết tới cái mẹ gì khác sao.
Giờ đã có bảo bối, hắn chỉ yêu thích bảo bối mà thôi.
"Nghiêu, ngoại trừ phòng 102 chúng ta đều tìm rất kỹ rồi, không thấy bảo bối đâu cả"
"Đi, biết đâu Tiểu Mị lại rúc trong đó" cô đến tự hại mình còn được gì việc gì không dám làm?
....
Trương Nghiêu, một chân đá văng cánh cửa lớn, tiêu tiêu sái sái đi vào phòng.
Cả căn phòng ngoại trừ một chiếc giường lớn thì không bày biện bất cứ thứ gì, bất quá con bà nó tên biến thái nào lắp kín tất cả các bức tường đều là gương.
"A.... "
Cả hai đồng thời tái mặt, tiếng rên này chắc hẳn của Bạch thỏ đi, cô trong này sao?
Bạch Mị từ trong giấc ngủ tỉnh dậy, cơ thể thực cực kỳ khó chịu, cả người giống như có kiến bò qua bò lại, nhất là hạ thân, giống như cực kỳ, cực kỳ nhức nhối.
Cô toan đưa tay lên cắn, giật giật mấy cái đều không được, khó chịu cùng đau đớn đánh úp lên cơ thể nhỏ xinh.
Trương Cẩn cùng Trương Nghiêu ngay lập tức lao tới.
Sững sờ.
Chỉ thấy trên giường là một tiểu yêu tinh cực kỳ xinh đẹp.
Hai tay bị dây thừng lớn cố định lên trên đầu.
Trước ngực thắt một cái nơ con bướm màu phấn hồng thật lớn, cơ thể che chắn bởi một lớp khăn voan mỏng dính, lờ mờ có thể thấy được hai núm anh đào đỏ hồng cùng nơi tiểu hạch mẫn cảm.
Xung quanh là toàn một màu hoa hồng đỏ rực rỡ tôn lên thân thể trắng nõn kiều nhỏ.
Mà gương mặt Tiểu Mị lại được trang điểm, bình thường cô không động qua son phấn, bộ dạng ngây ngô tự nhiên, hôm nay hai má có thoa một chút phấn hồng, cùng son môi đỏ thắm, trông thật giống yêu tinh xinh đẹp hại người.
Cảnh tượng cực kỳ kích thích thị giác.
Yết hầu Trương Cẩn nâng lên hạ xuống, tay cậu mát lạnh khẽ chạm vào má cô, nóng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!