Đêm trừ tịch năm nay, Tư Già đón năm mới ở Yến Thành. Những năm trước, cô đều theo Tư Bắc Nhược đến biệt thự Hi Ninh, ăn một bữa cơm đoàn viên với Tư Nguyên Hùng, Hứa Tinh, cùng hai nhà cậu cả và cậu hai. Nhưng năm nay cô đã lấy chồng nên không về Minh Thành nữa.
Sáng sớm đêm trừ tịch, Tư Già đang say giấc nồng thì bị Tạ Minh Huyền hôn cho tỉnh.
Cô mơ màng tỉnh dậy, gò má ửng hồng, vừa mở miệng, giọng đã có chút khàn đặc: "Làm gì thế?"
Cô vốn chưa ngủ đủ, Tạ Minh Huyền lại còn hôn rất mạnh, rõ ràng là cố ý.
Tạ Minh Huyền không đáp lời cô ngay mà cắn nhẹ lên nụ hoa trên b** ng*c cô. Mãi đến khi Tư Già không chịu nổi nữa, đẩy đầu anh ra, người
đàn ông mới dừng lại. Anh ôm cô vào lòng, giọng cũng có vài phần khàn khàn, hôn lên vành tai cô rồi nói: "Hôm nay là trừ tịch."
Tư Già "ưm" một tiếng: "Em biết rồi."
Nhưng cô vẫn muốn ngủ. Bữa cơm với ông bà nội của Tạ Minh Huyền cũng phải đến chiều mới đi, sao không thể để cô ngủ thêm một chút chứ.
Hôm qua tiệm trang sức vừa khai trương, cô đã mệt rã rời.
"Dẫn em đi xem phòng cưới." Tạ Minh Huyền ôm nghiêng cô, bàn tay luồn vào trong áo.
Từng chút, từng chút một, Tư Già không tài nào ngủ tiếp được, đáy mắt đã phủ một tầng sương mờ, hàng mi khẽ run rẩy. "Phòng cưới?"
Tạ Minh Huyền hôn lên gáy cô trắng ngần, "Ừm."
Phòng cưới ở Yến Thành cô vẫn chưa được xem, vì mãi vẫn chưa trang hoàng xong. Cô rất hứng thú với phòng cưới, nhưng thực ra nhà quá lớn cũng chẳng có gì hay. Căn hộ ở Tây Thần Phủ này cô ở đã rất thoải mái
rồi, lại không xa văn phòng thiết kế của cô và Tạ Minh Huyền cũng như cửa hàng trang sức, rất tiện cho công việc.
Khi chọn hai địa điểm đó, cô đã cố ý chọn nơi gần nhà, mà phòng cưới của cô và Tạ Minh Huyền hình như ở đường Hoa An.
Từ đây lái xe qua đó mất những bốn mươi phút.
Anh véo hơi mạnh, Tư Già giơ tay lên ấn nhẹ, hắng giọng hỏi: "Trang hoàng xong rồi ạ?"
Không hắng giọng không được, cổ họng cô khản đặc như vịt đực. Tối qua dùng giọng quá độ, chắc phải dậy uống chút nước ấm mới đỡ.
Tất cả là tại Tạ Minh Huyền, dày vò cô rất lâu. "Ừm," Tạ Minh Huyền đáp.
Tư Già dụi dụi mắt, "Nhưng em chưa ngủ đủ, cho em ngủ thêm lát nữa đi."
Còn tưởng Tư Già nghe thấy nhà đã trang hoàng xong sẽ kích động lắm, ai ngờ giấc ngủ với cô vẫn là quan trọng nhất. Tạ Minh Huyền nhếch môi, "Cũng được."
Tư Già muốn trở mình nhưng toàn thân đau nhức, đành ôm lấy cánh tay Tạ Minh Huyền rồi nhắm mắt lại.
Cô mệt mỏi rã rời, cần phải ngủ một giấc thật no thì mới được. Ngủ không ngon, da dẻ sẽ không đẹp, hôm nay lại là ba mươi Tết. Giấc này kéo dài đến tận 11 giờ trưa, khi mặt trời đã treo lơ lửng trên những áng mây.
Từng tia nắng vàng óng ả chiếu xuống mặt tuyết trắng xóa, như thể phủ thêm một lớp voan vàng mỏng lên tấm áo tuyết của đất trời.
Ngủ một giấc no nê, tinh thần Tư Già trở nên phấn chấn, lòng tràn đầy mong đợi được Tạ Minh Huyền dẫn đi xem phòng cưới. Nhưng trước khi ra khỏi nhà sau bữa trưa, cô đeo một chiếc tạp dề nhỏ, cùng Tạ Minh Huyền dán câu đối và giấy cắt hoa song hỷ màu đỏ cho căn hộ ở Tây Thần Phủ để cầu may mắn cho năm mới. Phải tự tay dán lên mới có cảm giác nghi lễ.
Sau đó, Tạ Minh Huyền tự mình lái xe, không gọi tài xế, chở cô đến đường Hoa An.
Ngự Hà ở đường Hoa An là khu biệt thự cao cấp nhất Yến Thành. Vừa lái xe vào khu này, Tư Già đã hạ cửa kính ô tô xuống.
Xe còn chưa tiến vào cổng lớn phía trước, Tư Già đã khẽ hé môi, ngây người ra đó, cảm giác như mắt mình có vấn đề.
Tòa biệt thự phía trước…
Phải nói là một tòa lâu đài màu hồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!