Chương 60: (Vô Đề)

Tuyết rơi quá lớn, gió lại sắc như dao, Tư Già rúc vào lòng Tạ Minh Huyền. Đúng vào lúc đang vô cùng động lòng, hơi ấm chợt rời đi, đầu cô được xoa nhẹ một cái, "Lên xe đi."

Tư Già nắm lấy áo anh.

Trong lòng có chút cảm thấy anh thật không có tình thú, vào một đêm tuyết rơi thế này, có thể hôn thêm một lúc nữa, lãng mạn biết bao.

Đang chuẩn bị rời khỏi lòng Tạ Minh Huyền, cô lại bị anh ôm trở về, môi một lần nữa áp lên.

Một cái, hai cái, hôn hai cái anh mới buông cô ra.

Môi Tư Già khẽ cong lên, hôn đáp lại anh một cái, đợi anh kéo cửa ghế phụ ra, cô mới khom lưng chui vào.

Đợi Tạ Minh Huyền cũng lên xe, Tư Già không nhịn được làm nũng: "Tay em mỏi quá, hai túi đồ ăn vặt kia nặng thật, anh xem, làm tay em đỏ hết cả lên rồi."

"Anh đã ở ngoài rồi, sao không vào tìm em?"

Hình như Tạ Minh Huyền chỉ mới đi siêu thị cùng cô một lần, tối nay mà cũng đi cùng thì tốt biết mấy.

Tạ Minh Huyền trầm ngâm nửa giây, nói: "Hôm nay hơi bận, đến ngoài siêu thị chưa được bao lâu."

"Thôi được rồi." Tư Già biết anh cũng là muốn tạo bất ngờ cho cô, hai tay cô dụi vào lòng Tạ Minh Huyền, "Xoa giúp em đi."

"Mỏi."

Lúc Tư Già nũng nịu lên, chính cô cũng thấy sợ mình.

Ánh mắt Tạ Minh Huyền sâu hơn một chút, vô cùng cưng chiều cô, thật sự xoa tay cho cô. Chỉ là xoa xoa một hồi, anh lại bế cô sang ghế lái.

Hai người cuối cùng vẫn không đợi được đến lúc về Tây Thần Phủ đã quấn quýt lấy nhau, lại một lần nữa ôm hôn.

Tạ Minh Huyền bật máy sưởi trong xe, tình đến nồng nàn, chiếc áo phao trên người Tư Già bị anh cởi ra.

Trong xe không có "áo mưa", anh nén lại không làm đến cùng, nhưng cũng "ăn" nụ ngọc của cô một hồi lâu mới thả cô về lại ghế phụ.

Trở về Tây Thần Phủ, hai người đã một tuần không gặp đương nhiên như củi khô gặp lửa, cùng nhau tắm uyên ương một cách thoải mái, sau đó trong phòng lại là một trận bận rộn.

Cuối cùng khi kết thúc đã là 10 giờ đêm. Tư Già cuộn mình trong chăn, vừa được Tạ Minh Huyền bôi thuốc xong, mái tóc đen còn hơi ẩm, xương quai xanh và trên cổ có những giọt mồ hôi li ti. Cô đang ôm chăn thả hồn thì thấy Tạ Minh Huyền lấy một chiếc áo ngủ màu sẫm từ tủ quần áo ra mặc vào, dường như định xuống lầu. Tư Già hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

Tạ Minh Huyền đến véo má cô, nói: "Bụng hơi đói, anh định xuống lầu làm chút gì đó ăn."

Thật ra hôm nay bữa tối của anh ăn rất vội, không phải bữa chính, bận xong đã là 7 giờ rưỡi tối, chỉ ăn tạm chút bánh mì trên đường.

Tạ Minh Huyền vừa nói vậy, bụng Tư Già cũng thấy hơi đói. Cô thường qua 8 giờ tối sẽ không ăn bất cứ thứ gì nữa, nhưng hôm nay thì khác, hôm nay đã "vận động kịch liệt"… ăn một chút chắc cũng không cần cảm thấy tội lỗi.

"Em cũng muốn ăn." Tư Già nói ngay.

Mặt cô bây giờ rất hồng hào, đôi mắt cũng ươn ướt, trông càng thêm rạng rỡ động lòng người so với trước đây. Hơn nữa vừa mới trải qua chuyện đó, khuôn mặt Tạ Minh Huyền vẫn còn vương vài phần dục khí. Anh không kìm nén, cúi đầu hôn lên má Tư Già một cái, "Ừm, anh làm cho em."

Rõ ràng vừa mới ngủ cùng, Tư Già bị anh hôn một cái, mặt nóng lên, nói: "Có đồ ăn vặt mà, em mua nhiều lắm, anh không cần làm đâu."

"Mấy thứ đó có không ít chất bảo quản, anh làm đồ tươi." "…"

Anh thế mà lại còn chê bai?! Đống đồ ăn vặt đó là cô cực khổ đội tuyết lớn đi siêu thị mua về đấy.

Thấy khuôn mặt nhỏ của Tư Già có chút biến sắc, Tạ Minh Huyền lại hôn cô một cái, "Hửm?"

Tư Già khẽ đẩy ngực anh, áo anh không cài hết cúc, lồng ngực vạm vỡ lộ ra ngoài, chỉ cần chạm là có thể sờ thấy, lúc chạm vào nhiệt độ rất nóng. Tư Già lẩm bẩm: "Anh chê đồ ăn vặt em mua."

Tạ Minh Huyền bất đắc dĩ cười, "Không có." "Vậy thì ăn đồ ăn vặt cũng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!