Chương 6: (Vô Đề)

Tình huống này khiến người ta tê cả da đầu.

Tại sao Tạ Minh Huyền lại ở phía sau chứ? Chiếc xe thường dùng của anh ở Cảng Thành rõ ràng là chiếc Rolls

-Royce Phantom kia mà.

Thấy cô một mình lên xe cùng một người đàn ông khác, anh thấy không thoải mái trong lòng ư? Nên mới bảo tài xế qua gọi cô.

Tư Già không thể từ chối được. Đã gặp nhau rồi, cũng không cần phiền Lư Tác Phạn đưa cô về nữa, dù sao Tạ Minh Huyền cũng ở khách sạn Châu Nghi.

"Xin lỗi anh Lư đẹp trai nhé, vị hôn phu của tôi ở phía sau, tôi về cùng anh ấy." Tư Già nói với Lư Tác Phạn.

Vị hôn phu…

Thì ra cô đã có vị hôn phu.

Cũng bình thường thôi, gia cảnh cô hậu đãi, lại xinh đẹp như vậy, đâu thể thiếu bạn trai được.

"Được, cô đi đi." Lư Tác Phạn đáp.

Lúc Tư Già xuống xe, mái tóc dài sau vai cô khẽ bay lên, cùng với dải lụa trên tóc.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng thướt tha yêu kiều của cô từ từ đi về phía hàng ghế sau của chiếc Koenigsegg. Người đàn ông lúc nãy gọi cô đã mở sẵn cửa xe cho cô.

——

Khói xì gà lượn lờ, quyện trong không khí se lạnh của ban đêm.

Lúc lên xe, Tư Già liếc Tạ Minh Huyền một cái. Người đàn ông trông rất bình tĩnh, trên mặt không có chút cảm xúc nào, dường như chỉ là tình cờ gặp nên bảo tài xế qua gọi cô thôi.

Vậy thì cô cũng không cần phải giải thích làm gì. Kể cả sau này kết hôn, chẳng lẽ cô không thể một mình kết giao với người đàn ông khác sao?

Một mối quan hệ trong sáng và đơn thuần, hoàn toàn hợp tình hợp lý. Tư Già im lặng không nói, vuốt lại váy rồi khom lưng ngồi vào xe.

Đoạn Việt đóng cửa xe lại, rồi vòng lên ghế phụ.

Chiếc Land Rover phía trước đã lái đi. Tạ Minh Huyền nhìn theo, dập điếu thuốc trên tay rồi ném vào gạt tàn trên hộp tỳ tay.

Không khí có chút yên tĩnh.

Tư Già lại liếc anh một cái, cuối cùng không nhịn được mà chủ động lên tiếng: "Gọi tôi qua đây làm gì vậy? Anh cũng về khách sạn Châu Nghi

à?"

"Nếu anh không về, tôi tự bắt xe về được."

Tạ Minh Huyền có nhiều mối xã giao, ai biết được tối nay anh còn có cuộc hẹn nào không.

"Về." Giọng Tạ Minh Huyền nhàn nhạt.

Tư Già suy nghĩ một chút rồi nói: "Lúc nãy tôi lên xe cùng Lư Tác Phạn, anh thấy rồi đúng không? Lư Tác Phạn là do Phong Hi Dao giới thiệu cho tôi làm quen, cũng học thiết kế, tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật Trung ương. Tôi muốn mời anh ta vào xưởng thiết kế trang sức của tôi. Chúng tôi ăn cơm xong, Phong Hi Dao có Tần Bạch Diệp đến đón, nên anh ta chuẩn bị đưa tôi về."

Tạ Minh Huyền có để tâm hay không là một chuyện, nhưng bây giờ là buổi tối, cô không muốn gây ra những hiểu lầm không cần thiết, nên vẫn giải thích một chút.

Ai bảo Tạ Minh Huyền bây giờ là vị hôn phu của cô chứ.

Nói xong, cô hơi ngẩng cằm, tự cho rằng cô rất ra dáng một "vị hôn thê thẳng thắn, có gì nói đó", vẻ mặt vô cùng thản nhiên.

Ánh sáng trong xe khá tối, hơn nửa khuôn mặt của Tạ Minh Huyền chìm trong bóng tối. Anh dường như thật sự không hề để tâm đến chuyện đó, thay vào đó lại hỏi cô: "Hôm nay đi buổi đấu giá à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!