"Idol có nghĩa là gì?" Tạ Minh Huyền hỏi. "…"
Cái đồ cổ này, đến "idol" nghĩa là gì cũng không biết.
Nhưng nghĩ lại, mỗi ngày trong mắt anh chỉ có công việc, không biết mấy từ lóng trên mạng này cũng là chuyện bình thường.
Tư Già giải thích cho anh: "À… chính là idol đó, thần tượng, một cách gọi khác thôi."
Sợ mình giải thích không rõ ràng, Tư Già lấy lại điện thoại, tìm kiếm trên "Baidu" một lúc, sau đó lại đưa điện thoại cho Tạ Minh Huyền, còn nháy mắt với anh một cái.
Giải thích trên Baidu quả thật toàn diện hơn nhiều. Tạ Minh Huyền lướt xong, hỏi cô: "Vậy nên, là em thích một nam minh tinh nào đó?"
"Ừm." Tư Già gật gật đầu. "Ai."
Tư Già cố gắng hồi tưởng lại, cái giọng điệu kích động như vậy, hẳn là phát ngôn hồi cấp ba, lúc đó cô từng "đu" một nam minh tinh Hàn Quốc, là thành viên của một nhóm nhạc nam.
Lý Ân Thạch.
Cô thích nhất mái tóc vàng của anh ta, vừa hát vừa nhảy trên sân khấu, đặc biệt gợi cảm, cũng đẹp trai đến mức bùng nổ.
Sau này hóng được "phốt" của anh ta, mới biết đời tư rất hỗn loạn, nhân phẩm chẳng ra gì, ngoại tình, hút chích, gần như thứ gì cũng đã trải qua, bây giờ cũng đang "bóc lịch" trong tù rồi.
Đã sớm không còn là idol của cô nữa.
Từ hồi cấp hai, cô đã đứt quãng thích vài nam minh tinh, chỉ có Lý Ân Thạch này là người duy nhất cô thật lòng theo đuổi, nên nghĩ đến đầu tiên chính là anh ta.
"Lý Ân Thạch," Tư Già trả lời, "Nhưng bây giờ hết thích rồi, nam minh tinh này ngồi tù rồi, vì hút chích và cờ bạc."
Cô vừa dứt lời, Tạ Minh Huyền không đáp lại gì, máy sấy tóc lại được bật lên, bàn tay to rộng của anh lần nữa đặt lên đầu cô, tiếp tục sấy tóc cho cô. Thực ra tóc cũng gần khô rồi, chỉ còn chút công đoạn cuối cùng.
Ngồi yên thật sự rất không chịu nổi, đầu ngón tay Tư Già khẽ gõ lên mặt bàn trang điểm màu trắng, lại cầm lấy điện thoại.
Cố nén không xem những bình luận đánh giá của cư dân mạng về mình, cô xem tin nhắn trên Weibo.
Bây giờ cô đã nổi tiếng trên mạng, fan tăng vọt, mục tin nhắn lúc nào cũng hiện 99+, dù sao bây giờ cũng đang rảnh rỗi không có gì làm, thấy có vài fan viết cả một bài văn dài để bày tỏ họ thích cô như thế nào, cô liền trả lời lại bằng một trái tim.
Được người khác yêu thích, hình như là một chuyện hạnh phúc.
Trước đây cô chưa từng nghĩ sẽ trở thành người nổi tiếng, học ngành trang sức chỉ vì cô thích.
Cô chỉ nghĩ sẽ phát triển thương hiệu lớn mạnh, có danh tiếng là tốt nhất, bây giờ thì cá nhân cô, lại nổi tiếng trước cả thương hiệu.
Công lao của Tạ Minh Huyền xem ra không ít.
Nhưng nếu cô không phải là bà Tạ, với ngoại hình và tài năng này của mình, chắc cũng có thể nổi tiếng thôi.
Tư Già chính là người như vậy, mãi mãi chỉ biết nghi ngờ người khác, chứ không bao giờ nghi ngờ chính mình.
Tin nhắn xem mãi không chán, vì không ai lại không thích được khen ngợi. Tư Già cảm thấy xem nữa chắc cô bay lên mất, nhưng ngón tay lại không nghe lời. Bên tai yên tĩnh trở lại, tóc đã hoàn toàn khô. Cô quay đầu nhìn qua, Tạ Minh Huyền đặt máy sấy xuống rồi đi ra ngoài, hình như là vào nhà vệ sinh.
Tư Già nhìn mình trong gương, có chút bị vẻ đẹp của chính mình làm cho mê mẩn, nhớ lại một câu khen cô đọc được từ fan: [ Chị ơi! Chị đẹp đến mức khiến em không thở nổi, lần đầu tiên em cảm nhận được thế nào là đẹp đến nghẹt thở! ]
Sắc mặt càng thêm hồng hào, Tư Già cảm thấy cô không thể nhìn nữa, phải đi ngủ thôi.
Vẻ ngoài xinh đẹp này của cô, thật ra cũng không hoàn toàn là trời sinh, mà là dựa vào sự chăm sóc tỉ mỉ của cô bao nhiêu năm nay.
Ví dụ như thức khuya rất hại da, có thể không thức khuya thì cô sẽ không bao giờ thức khuya.
Vừa thoải mái nằm lên giường, cô nghe thấy tiếng động từ nhà vệ sinh, Tạ Minh Huyền từ trong bước ra. Tư Già nhìn sang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!