Chương 50: (Vô Đề)

Hít một hơi thật sâu.

Tư Già có chút khó tin vào chuyện này, đây là cái duyên phận "kỳ diệu" gì vậy.

Kỳ diệu cái con khỉ.

Tâm trạng vốn đang rất tốt của Tư Già trong nháy mắt như bị dội một gáo nước lạnh. Lúc này máy bay còn chưa cất cánh, Tư Già cầm lấy điện thoại khởi động lại, tranh thủ chút thời gian cuối cùng có thể sử dụng điện thoại, cô điên cuồng nhắn tin cho Phong Hi Dao.

[ Dao Dao, cậu đoán xem tớ gặp ai trên máy bay này?! Chết tiệt, tớ cảm thấy tớ bây giờ giống như một con hề. ]

Cô bạn thân vĩnh viễn sẽ trả lời tin nhắn trong một nốt nhạc, hai dấu chấm hỏi hiện lên: [ ?? ]

[ Cậu đang trên máy bay à? Đi đâu vậy? ]

[ Gặp ai? ]

[ Lê Sư Sư!!! ] Tư Già gõ ra ba chữ đó. Cô chắc chắn không nhận nhầm, người này cô chỉ mới gặp qua một lần trong một buổi trình diễn

thời trang, sau đó là thấy trên mạng. Cô ta rất năng động, đã tham gia vài chương trình thực tế.

Đúng là không còn ai khác, đi một chuyến bay thôi cũng có thể gặp phải tình cũ của chồng hiện tại. Ông trời cố tình trêu chọc cô đây mà.

Thanh Vân Thẳng Tiến Dao: [ ??? ]

Thanh Vân Thẳng Tiến Dao: [ Trùng hợp vậy sao (ngoáy mũi) ]

Tư Già gõ chữ: [ Lại còn ngồi ngay cạnh, cô ta ngồi ngay bên cạnh tớ.

]

Tư Già: [ Tạ Minh Huyền, tên khốn nạn. ]

Thanh Vân Thẳng Tiến Dao: [ Cậu chửi Tạ tổng làm gì? ]

Tư Già: [ Nếu không phải trước đây anh ấy qua lại với Lê Sư Sư, bây giờ tớ tình cờ gặp người ta, có thể xấu hổ như vậy không?! Đều tại anh ấy, đều tại anh ấy! ]

[ …… ]

Thanh Vân Thẳng Tiến Dao: [ Hôm nay cậu có thể đi mua vé số được rồi đó cưng ơi, thế mà cũng để hai người tình cờ gặp nhau được. Cô ta không nói gì với cậu chứ? ]

[ Không, cô ta chắc là còn không… ]

Mấy chữ nhận ra tớ còn chưa gõ xong, một nữ tiếp viên hàng không đã đi tới, dùng nụ cười ngọt ngào và giọng nói dịu dàng nói với cô: "Xin lỗi quý khách, máy bay sắp cất cánh, phiền quý khách chuyển điện thoại sang chế độ máy bay hoặc tắt máy ạ, xin lỗi vì sự bất tiện này."

Tư Già không thể không hợp tác, cũng không muốn làm ảnh hưởng đến chuyến bay, cô gật đầu "ừm" một tiếng.

Cô tiếp viên xinh đẹp mỉm cười rồi rời đi.

Tư Già thôi không nói chuyện với Phong Hi Dao nữa, qua loa nói vài câu rồi tắt điện thoại.

Ngoài cửa sổ máy bay, đường băng rộng lớn có vài chiếc máy bay đang đỗ, thưa thớt, cách nhau một khoảng rất xa. Tư Già nhìn ra ngoài, cố gắng bình tĩnh lại.

Ai mà chẳng có một hai người yêu cũ chứ… Không, cô thì không có!

Đáng ghét, đột nhiên cảm thấy rất không công bằng. Trong lòng cũng không thoải mái chút nào.

Không gặp thì thôi, cô cũng sẽ không nghĩ đến chuyện này. Gặp rồi, cô không thể nào làm được việc bình tĩnh và không để tâm.

Thôi, ngủ bù vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!