Chương 42: (Vô Đề)

Một trăm đơn hàng, tổng giá trị giao dịch là hơn 5 triệu, còn nhiều hơn cả tổng doanh thu tháng này của họ!

Ai lại đi mua hoa tai một lúc cả trăm đôi chứ! Đâu phải đồ chơi mà mua sỉ về phát cho trẻ con.

Một thương vụ lớn như vậy, chỉ có thể là chồng đại gia của Tư Già. "Đã thanh toán chưa?" Tư Già hỏi.

"Rồi ạ!" Tiểu Liêu nói, "Đối phương thanh toán một lần luôn." "…"

Từ Minh Thành bay đến Đức mất hơn mười tiếng, giờ này Tạ Minh Huyền vẫn còn đang trên máy bay, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà chiếu cố việc kinh doanh của phòng làm việc cô.

Nhưng mà một trăm đơn…

Số lượng này đúng là quá nhiều.

Hàng tồn kho của họ còn không đủ một trăm đơn, việc này cần phải liên hệ xưởng để đặt thêm.

Tư Già nhấn vào xem thông tin tài khoản của người mua, kiểm tra thông tin nhận hàng mà đối phương đã điền. Người nhận hàng chỉ có một chữ cái: J.

Địa chỉ nhận hàng: Tuệ Trúc Nam Uyển, khu Tây Dương, Minh Thành.

"Tuệ Trúc Nam Uyển? Khu chung cư này không được tính là cao cấp đâu ạ, nhưng em nghĩ, có thể là chồng đại gia của chị đang cố tình làm ra vẻ bí ẩn, có lẽ anh ấy thật sự muốn giúp việc kinh doanh của chị đó." Tiểu Liêu tự cho là bản thân cô ấy phân tích rất đúng.

Tư Già lại không nghĩ vậy, vì điều này thực sự không phù hợp với phong cách của Tạ Minh Huyền. Nếu anh muốn cho cô một bất ngờ, anh sẽ thể hiện rõ ràng chứ không vòng vo.

Hơn nữa, hành động này cũng rất kỳ quặc. Họ đã đăng ký kết hôn rồi, tiền của anh bây giờ cũng là tiền của cô, vậy tại sao còn phải bỏ tiền túi ra mua trang sức của cô? Chẳng phải tương đương với việc cô tự bỏ tiền ra mua sao, không cần thiết.

"Chắc là đơn thuần chỉ thưởng thức tác phẩm của chị thôi." Tư Già đưa ra kết luận, "Đôi hoa tai này rất đẹp, có thể người này muốn mua một trăm đôi để sưu tầm."

"…"

"Nhưng mà…" Tiểu Liêu có chút muốn phản bác.

"Sao nào, chẳng lẽ đôi hoa tai bướm phỉ thúy này không đáng để mua một trăm đôi sưu tầm sao?" Đơn hàng này ngược lại còn làm cho Tư Già trở nên tự luyến.

Cô cảm thấy suy đoán của cô rất có khả năng.

Giống như cô thích tác phẩm của Tô Quân vậy, nếu có đủ tài chính và Tô Quân cũng sẵn lòng làm thêm, mỗi một món trang sức của ông, cô cũng sẵn lòng mua vài món để sưu tầm.

"À… đương nhiên là đáng giá ạ…!" Tiểu Liêu đẩy gọng kính, "Đúng vậy, em cũng thấy, người mua này rất có khả năng là fan cứng của chị Tư Già. Chị Tư Già, bây giờ chị cũng là người có siêu fan rồi đó!"

Lời tâng bốc này sao cô có thể không hiểu chứ. Tư Già cong môi cười, lười suy nghĩ xem người mua này rốt cuộc là ai, là fan thật hay fan giả. Dù sao đối phương cũng đã thanh toán tiền rồi, cô bảo Tiểu Liêu liên hệ với bên nhà xưởng.

——-

Trời tháng mười hai lạnh hơn tháng mười một, gió lạnh buốt thấu xương. Tháng này có đêm Giáng Sinh và lễ Giáng Sinh, sau đó là Tết Dương lịch.

Tư Già có rất nhiều cảm hứng, muốn thiết kế vài mẫu trang sức liên quan đến ngày lễ. Mấy ngày sau đó cô vùi mình trong phòng thiết kế vẽ bản thảo.

Tạ Minh Huyền bận rộn, cô cũng không để mình nhàn rỗi. Nhưng nói đến nhớ nhung, có lẽ vì trời quá lạnh, đôi khi buổi tối Tư Già đi ngủ, vẫn mong bên cạnh có một "cái lò sưởi".

Mấy ngày Tạ Minh Huyền ở nước ngoài, anh có gọi video, cũng có gọi thoại cho cô. Không thể nói là thường xuyên, nhưng khác với trạng thái chia tay là hoàn toàn không liên lạc trước đây.

Không liên lạc thì thôi, thỉnh thoảng lại liên lạc một chút, khiến cho Tư Già thật sự có chút nhớ anh.

Thoáng cái đã đến Chủ nhật. Chiều hôm nay Tư Già đến một quán cà phê để gặp một khách hàng. Người khách này là do Phong Hi Dao giới

thiệu, là người trong giới của họ, một nam diễn viên rất nổi tiếng, Thích Trú.

Thích Trú là một diễn viên gạo cội trong làng giải trí, năm nay đã ngoài 40, nhưng trong giới này dù là nam hay nữ diễn viên, ai cũng bảo dưỡng rất tốt. Anh ta hoàn toàn không nhìn ra sắp bước sang tuổi 50, trông chỉ như mới gần 30, phong độ vẫn như xưa. Gần đây anh ta đang có một bộ phim truyền hình chất lượng cao về đề tài thời đại đang hot, nhưng Tư Già không theo dõi phim, đối với diễn viên cô cũng không có quá nhiều sự hâm mộ, nên khi đến quán cà phê, cô chỉ đối đãi với anh ta như một khách hàng bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!