Nhờ cái ôm sau khi xem phim và những lời dỗ dành vụng về của Tạ Minh Huyền, tình cảm của hai người trong bữa tối sau đó đã tăng lên thêm một chút.
Tư Già ngồi đối diện Tạ Minh Huyền, dùng dao và nĩa bạc tinh xảo cuộn một miếng Carpaccio, rồi tao nhã đưa vào miệng nhai kỹ nuốt chậm. Cô đói lắm rồi, bụng lép kẹp cả vào.
Địa điểm ăn tối được họ chọn ngay tại trung tâm thương mại gần đó, một nhà hàng kiểu Pháp.
Hương vị cũng bình thường, nhưng vì tâm trạng tốt, Tư Già không quá khắt khe, chỉ riêng món khai vị cô đã ăn không ít.
Đĩa thịt bò sống thái lát đó, Tạ Minh Huyền chỉ động đũa hai lần, phần lớn vào bụng cô.
Tư Già không có khả năng chống lại thịt bò, nhưng Tạ Minh Huyền dường như không thích món này lắm.
Bữa ăn sắp kết thúc, Tư Già nhận được một tin nhắn WeChat.
Là của người em họ Tư Hành Cẩm đang du học ở Úc gửi tới, khiến cô rất ngạc nhiên.
Bởi vì trong ba người con trai của nhà chú hai, cô và Tư Hành Cẩm là ít thân nhất. Tư Hành Cẩm lúc trước bị sinh non, sau đó sức khỏe không tốt. Vợ chồng chú hai có quen một vị đại sư trong chùa, đại sư nói mệnh cách của Tư Hành Cẩm khá đặc thù, nếu sống cùng hai người anh trai sẽ bị suy yếu năng lượng, do đó dễ sinh bệnh.
Nhiều năm trời, cả đông y tây y đã thử qua mà không có cách nào khác, vợ chồng chú hai đành phải mê tín một phen, gửi Tư Hành Cẩm cho người dì ở Thâm Thành nuôi.
Không ngờ mới ở nhà dì được hai năm, bệnh tật trên người đã khỏi hẳn. Sau này, chỉ những dịp lễ tết cậu ta mới được đón về sum họp với đại gia đình, hoặc là vợ chồng chú hai sẽ đến Thâm Thành thăm con trai.
Tư Hành Cẩm: [ Chị Tiểu Già, chị đang làm gì vậy? ]
Tư Già liếc nhìn Tạ Minh Huyền ở đối diện, trả lời: [ Đang hẹn hò. ]
Tư Hành Cẩm: [ ? Với Tạ Minh Huyền ạ? ]
Không phải với anh thì còn với ai nữa. Tư Già trả lời: [ Ừ. ]
Tư Hành Cẩm: [ Vậy thì đúng lúc quá, em có thể gọi video cho hai người được không? Chỉ cần cho em hai phút thôi. ]
Sao lại muốn gọi video cho cô, hơn nữa còn là "hai người", muốn gọi video cho cả cô và Tạ Minh Huyền?
Nhưng bây giờ cũng không vội chuyện gì, Tư Già đồng ý. Cô vừa mới đồng ý, bên kia đã gọi video tới.
Tư Già do dự một chút, cầm điện thoại đứng dậy, đi sang ngồi xuống bên cạnh Tạ Minh Huyền.
Tạ Minh Huyền vừa định hỏi cô có chuyện gì, đã bị cô gái nhỏ ôm lấy cánh tay. "Gọi video một chút, với em họ của em."
Cuộc gọi được kết nối, trên màn hình điện thoại xuất hiện một chàng trai tóc đỏ.
Tư Hành Cẩm không chỉ nhuộm tóc, mà còn đeo khuyên tai, khuyên mũi, dưới môi cũng có một chiếc khuyên, trông cực ngầu, cực chất.
"…"
Khác với lúc nhỏ, Tư Hành Cẩm bây giờ không chỉ không có chút bệnh tật yếu đuối nào, mà đã trở thành một thanh niên tràn đầy sức sống. Tư Già thỉnh thoảng thấy cậu ta đăng bài trên vòng bạn bè, còn từng like cho cậu ta.
"Chị Tiểu Già," ánh mắt chàng trai nhìn sang Tạ Minh Huyền, không quên gọi: "Anh rể."
Tạ Minh Huyền khẽ "ừ" một tiếng. Đối với Tư Hành Cẩm, anh chỉ mới gặp qua hai lần, ấn tượng không sâu. Tư Già dựa sát vào người anh, giới
thiệu: "Chồng ơi, đây là em họ của em, Tư Hành Cẩm." Hai người này cũng ân ái thật.
Tư Hành Cẩm thầm nghĩ. Điện thoại của cậu được đặt trên một chiếc giá đỡ trên bàn trà, có thể chiếu được nửa người trên. Tay cậu đeo đến bốn
chiếc nhẫn, trong đó một chiếc còn có dây xích. Bàn tay thon chắc của cậu xoa xoa vào nhau, nói: "Em gọi video này là muốn xin lỗi chị, và cả anh rể nữa."
Về chuyện này Tư Già còn chưa biết, nhưng Tạ Minh Huyền đã được thông báo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!