Chương 4: (Vô Đề)

[Trời ạ, sao anh có thể nói như vậy được chứ.]

[Bởi vì anh bị bệnh đó.]

Bữa sáng ư? Không đời nào cô xuống lầu ăn cùng Tạ Minh Huyền. Bảo cô xuống lầu ăn cơm là cô phải xuống lầu ăn cơm sao?

Sau câu nói vừa rồi của Tạ Minh Huyền, Tư Già tức đến phát điên. Cô còn chưa kịp tỏ thái độ gì thì anh đã ra khỏi cửa xuống lầu trước. Vẫn còn ấm ức, Tư Già lấy điện thoại, bật chế độ xả giận với cô bạn thân Phong Hi Dao.

Cô không có nhiều bạn thân để tâm sự, phần lớn chỉ là mối quan hệ xã giao. Cô quen Phong Hi Dao từ trước khi cô ấy bước chân vào giới giải trí. Khi đó, cô chỉ xuất phát từ lòng tốt, thấy cô ấy chưa học xong đại học và cấp ba đã phải đi hát ở quán bar, trong nhà lại còn có bà ngoại già yếu bệnh tật, nên đã giúp đỡ cô ấy một ít tiền, không muốn cô ấy lãng phí nhan sắc và tài năng. Cứ như vậy mà họ quen nhau, cô đã dõi theo cô ấy từng bước đạt được thành tựu như ngày hôm nay.

Hơn nữa, Phong Hi Dao gần như luôn ngủ sớm dậy sớm, giờ này chắc chắn đã tỉnh.

[Quá đáng thật, tớ còn tưởng Tạ tổng chỉ cao lãnh thôi, ai ngờ miệng lưỡi cũng độc địa như vậy.]

[Ủa khoan, hai người tối qua ngủ chung một phòng à?? Được đấy tiểu hồ điệp, tốc độ phát triển của hai người nhanh thật đấy. Lần đầu là tai nạn thì thôi đi, tối qua cũng là tai nạn à?]

Trai đơn gái chiếc, lại còn ngủ chung một phòng, cô ấy không tin là không xảy ra chuyện gì.

Không ngờ Phong Hi Dao lại có thể bắt được điểm mấu chốt này, đúng là đánh thẳng vào điểm yếu mà.

[Đừng nói nữa, Tạ Minh Huyền đúng là lão già khốn nạn. Đã ngủ với tớ, ngủ sướng rồi, mà sáng hôm sau tớ chỉ có một yêu cầu nho nhỏ như vậy mà anh ta cũng không thể thỏa mãn!]

[Trời ơi, anh ta c**ng b*c cậu à?! Như vậy là phạm pháp đó, hai người còn chưa kết hôn, thủ tục đính hôn còn chưa xong đâu.]

Tuy hỏi vậy nhưng Phong Hi Dao cảm thấy khả năng này không lớn. Với thân phận của Tạ Minh Huyền, lại lớn hơn Tư Già mấy tuổi, chắc không đến mức có hành vi cầm thú như lời Tư Già nói.

Câu hỏi này khiến Tư Già không biết trả lời thế nào.

Cô quấn vài lọn tóc quanh ngón tay, trả lời: [Không… anh ta không có lá gan đó đâu.]

Ghét Tạ Minh Huyền là một chuyện, nhưng cũng không đến mức muốn anh dính dáng đến pháp luật.

Nói chuyện một hồi, Tư Già ngáp một cái, nước mắt rơm rớm. Nắm chặt tấm chăn dưới cằm, cô chuyển sang gửi tin nhắn thoại: [Thôi, không lãng phí tâm trạng với gã đàn ông thối tha này nữa. Tớ ngủ bù đây, không thì hôm nay khí sắc chắc chắn sẽ không tốt.]

Căn phòng ngủ lúc này trống rỗng và yên tĩnh, chỉ còn vương lại chút hương gỗ nhàn nhạt. Tư Già day day thái dương, uể oải trượt người xuống giường, mí mắt từ từ khép lại.

Tối qua còn lo mất ngủ, bây giờ đã là buổi sáng, ngược lại rất nhanh ý thức đã mơ hồ, chìm vào giấc ngủ ngày sâu hơn.

Dù sao tối qua cũng đã vận động kịch liệt, cơ thể vẫn còn rất mệt mỏi.

Đợi đến khi tỉnh lại, đã là giữa trưa. Ánh nắng rực rỡ bên ngoài chiếu

qua khe rèm. Tạ Minh Huyền đã đi rồi. Anh là một người bận rộn, đương nhiên sẽ không đợi cô. Nhưng anh đã sắp xếp một tài xế ở biệt thự đợi

để đưa cô về khách sạn. Tuy nhiên, vì vẫn còn chút oán khí với Tạ Minh Huyền, Tư Già không nhận ý tốt này. Cô cũng không ăn cơm ở trang viên, chỉ rửa mặt thu dọn xong xuôi rồi tự mình gọi xe trên mạng đến đón về khách sạn trong thành phố.

Bộ quần áo trên người là do quản gia của Tạ Minh Huyền sắp xếp, một chiếc váy liền kiểu Pháp màu trắng tinh, trông khá tầm thường. Trong mắt Tư Già có chút quê mùa, thiết kế ren ở cổ áo và cổ tay áo khiến cô rất chán ghét. Bốn năm đại học đều ngâm mình trong học viện nghệ thuật ở nước ngoài, cô không thể chấp nhận việc ăn mặc tùy tiện, đó hoàn toàn không phải phong cách của cô. Xe vừa đến khách sạn, cô đã nhanh lên lầu thay một bộ khác.

Cùng lúc đó, Tạ Minh Huyền vừa kết thúc cuộc đàm phán với chủ tịch tập đoàn Húc Thụy tại phòng làm việc trên tầng cao nhất. Sau đó còn có lịch trình tham quan nhà xưởng.

Đối với sự xuất hiện của người này, các giám đốc và quản lý cấp cao của Húc Thụy rất nghiêm túc đối đãi, lấy ra mười hai phần tinh thần để nghênh đón, không dám tỏ ra chút lơ là. Họ đã bắt đầu căng thẳng từ nửa tháng trước khi Tạ Minh Huyền đến. Húc Thụy là một công ty viễn thông mới nổi ở Cảng Thành, thế lực rất mạnh, năm ngoái vừa được niêm yết trên sàn chứng khoán. Nhưng từ khi thành lập, họ đã bị nhiều đối thủ trong ngành chèn ép, đặc biệt là các doanh nghiệp lâu đời.

Nếu có thể dựa vào cây đại thụ Kinh Hoa, bước chân của Húc Thụy sẽ vững vàng hơn nhiều.

Húc Thụy cũng đang rất cần một lượng lớn vốn đầu tư.

Dưới sự dẫn đường của chủ tịch Húc Thụy, Tạ Minh Huyền đi vào nhà xưởng 5G. Theo sau họ là hơn mười vị quản lý cấp cao, bên trái còn có một nữ hướng dẫn viên eo thon chân dài, mặc đồng phục công sở gọn gàng.

Nhà xưởng 5G này rộng 60.000 mét vuông, môi trường vô cùng sạch sẽ. Trong phân xưởng và trên dây chuyền sản xuất gần như không thấy công nhân, thay vào đó là các loại robot và thiết bị AI, kỹ thuật số tiên tiến thay thế con người làm việc. Đèn huỳnh quang trên trần nhà phát ra ánh sáng trắng trong. Nữ hướng dẫn viên tay cầm bảng số liệu, tay kia cầm một cây bút máy màu đen, được huấn luyện bài bản để giới thiệu cho Tạ Minh Huyền, trong giọng nói có một chút căng thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!