Chương 39: (Vô Đề)

Tư Già rất nhanh đặt vé xem phim ở trung tâm thương mại gần đó trên mạng, suất chiếu chỉ nửa tiếng sau. Bộ phim kéo dài hai tiếng, xem đến 6 giờ rưỡi kết thúc là vừa kịp lúc ăn tối.

Tất nhiên, vé xem phim được đặt khi cô vẫn đang ngồi trong lòng Tạ Minh Huyền.

Đặt xong, Tư Già định quay về ghế lái, nhưng Tạ Minh Huyền không cho.

"Em… em đặt xong rồi." Tư Già nói.

Không gian trong xe chật chội, ngồi lâu trong lòng Tạ Minh Huyền, cô cảm thấy chỗ nào cũng nóng hầm hập, hơn nữa… hơn nữa…

Chắc chắn không phải ảo giác. A a a.

Tạ Minh Huyền, tên đàn ông chết tiệt này, mới có một lúc mà anh đã…

Tạ Minh Huyền đúng là không phải thánh nhân ngồi trong lòng mà không loạn. Người đẹp đang ở ngay trong vòng tay, mùi nước hoa hôm nay cô dùng cũng rất dễ chịu.

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của anh đưa lên, vén những lọn tóc đen trước ngực Tư Già.

Hình dáng vô cùng xinh đẹp, nhưng lại bị che khuất dưới lớp vải.

"Làm gì vậy…" Ngón tay Tư Già chọc chọc vào người anh, "Chẳng lẽ anh… anh muốn làm ở trong xe…"

Lời vừa nói ra, Tư Già đã hối hận. Lời của cô chẳng khác nào đang nhắc Tạ Minh Huyền. Bàn tay cô bị anh nắm lấy, rồi dẫn dắt đi xuống một nơi nóng rực…

Thần kinh cô lập tức nóng ran lên.

Một khối cứng rắn, cô sờ đã thấy rồi, cô cắn chặt môi.

Tạ Minh Huyền ấn vào lưng cô, khiến cô lại áp sát vào người anh hơn. "Được không?" Giọng anh rất trầm, hỏi cô.

Không đời nào!

Tư Già lắc đầu.

"Vậy… chỉ hôn thôi." Anh như đang dỗ dành cô, lòng bàn tay ấm áp khẽ v**t v* vành tai cô.

Tư Già chưa kịp nói gì đã bị Tạ Minh Huyền chặn môi lại.

Không gian nhỏ bé này hoàn toàn trở thành lãnh địa của anh, còn cô bị giam cầm ở đây, không thể nào trốn thoát.

Cả eo và cả cơ thể cô nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của anh. Sự ái muội và nhiệt độ trong xe đang tăng dần lên.

Mỗi lần Tạ Minh Huyền hôn rất có bài bản. Bất kể h*m m**n trên người anh nặng hay nhẹ, đầu tiên luôn là sự giao lưu giữa đôi môi. Lưỡi anh… kỹ thuật hôn của anh đặc biệt tốt, sẽ từ từ làm cho Tư Già dỡ bỏ phòng bị, cũng khiến cô dần dần chìm đắm vào trong đó.

Chờ đến khi Tư Già mềm nhũn như nước, anh muốn bài bố thế nào thì sẽ bài bố thế đó.

Chiếc váy len dệt kim trên người cô ôm sát nhưng lại có độ co giãn mềm mại, cổ áo không biết từ lúc nào đã bị kéo xuống, mũi chân Tư Già duỗi thẳng căng.

Một bên cơ thể cô khẽ run lên, một bên tay vẫn phải bận rộn làm việc.

Bên ngoài xe vang lên tiếng còi, dọa cô giật mình nhìn ra ngoài. Là hai chiếc xe đang cùng lúc lái về phía này, một chiếc chặn đường chiếc kia, nên chiếc kia mới bấm còi.

Vốn dĩ khu vực đỗ xe này không có ai, cũng không có xe qua lại. Bây

giờ bên ngoài có động tĩnh, cảm giác xấu hổ lập tức dâng lên, cô vội đẩy Tạ Minh Huyền ra.

Mặc dù cửa sổ xe đóng kín, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.

Nhưng thấy mặt Tư Già đỏ bừng như sắp bốc hơi, anh cuối cùng cũng không làm người xấu nữa, dừng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!