Đăng ký kết hôn…!!
Tư Già khựng lại. Cô nhìn vào gương, Tạ Minh Huyền đang ôm cô từ phía sau, tư thế của họ vô cùng thân mật.
Bây giờ không có người ngoài, không cần phải diễn nữa, nhưng tại sao tim cô vẫn đập nhanh thế này?
"Chúng ta vừa mới đính hôn mà…" Tư Già nói.
Mới đính hôn đã đăng ký ngay sao? Cô cứ ngỡ phải đợi tổ chức hôn lễ xong xuôi. Nhưng cô cũng không rõ lắm, quy trình kết hôn của người khác là thế nào, là đăng ký trước hay tổ chức lễ cưới trước.
"Đúng vậy, đã đính hôn rồi." Tạ Minh Huyền cũng đang nhìn vào gương. "Cho nên, có thể đi đăng ký."
"…"
Tư Già vẫn cảm thấy quá nhanh. Thực ra, cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Đính hôn, tổ chức hôn lễ, tất cả đều là hình thức, để cho mọi người biết họ đã về chung một nhà. Nhưng nếu đi đăng ký kết hôn, họ sẽ là vợ chồng hợp pháp trên phương diện pháp luật, sẽ liên quan đến rất nhiều vấn đề.
Kết hôn rồi, sau này muốn ly hôn cũng sẽ không dễ dàng như vậy.
Tư Già đưa tay sờ lên sợi dây chuyền hồng ngọc trên cổ, đột nhiên cảm thấy đây không phải là một sợi dây chuyền, mà là… một chiếc gông xiềng lộng lẫy?
Cô lại nhìn sang phòng chứa đồ xa hoa tráng lệ trước mắt, hơi thở khẽ ngưng lại.
Không có thứ gì có thể dễ dàng đạt được. Nếu cô không có thân phận
"Bà Tạ", những thứ này Tư gia không thể cho cô. Từ nhỏ cô không thiếu tiền, tuy Tư Bắc Nhược không mấy quan tâm, không cho cô nhiều tình thương của mẹ, nhưng về mặt tiền bạc chưa bao giờ bạc đãi cô, thẻ tín
dụng luôn để cô quẹt thoải mái. Nhưng mức độ xa hoa của Tư gia, còn kém xa Tạ gia. Tập đoàn Kinh Hoa gần như khống chế hai phần ba huyết mạch kinh tế của cả nước.
Mà Tạ Minh Huyền, hiện tại chính là người cầm quyền mới của Kinh Hoa.
Thấy cô không đáp lại, gương mặt nhỏ nhắn còn có chút ngây ngốc, Tạ Minh Huyền cúi đầu, nắm lấy chiếc cằm mềm mại của cô, xoay mặt cô lại. "Đang nghĩ gì vậy?"
Ánh mắt Tư Già đối diện với anh, lời nói bật ra mà không qua suy nghĩ: "Anh không sợ sau này em chia tài sản của anh à?"
Câu hỏi này có chút thẳng thừng, nhưng đó thực sự là một vấn đề. Sau khi kết hôn, cô có thể cùng hưởng chung tài sản của Tạ Minh
Huyền. Mỗi một khoản tiền khổng lồ anh kiếm được sau này, có một nửa sẽ thuộc về cô, trừ khi Tạ Minh Huyền lập một bản thỏa thuận tiền hôn nhân.
Rất nhiều nhà tài phiệt sẽ làm như vậy. Tài sản quá nhiều, không thể nào sau khi kết hôn lại thực sự chia sẻ cùng vợ mình.
Thấy khóe môi Tạ Minh Huyền cong lên, ánh mắt kia như đang nói "đồ hám tiền này", anh vỗ nhẹ lên má cô: "Không phải ly hôn mới chia được tài sản sao?"
"Mới vừa đính hôn, em đã nghĩ đi đâu vậy."
"Chưa biết chừng đâu," Tư Già gạt tay anh xuống, quay mặt lại nhìn vào gương, "Sau này nhỡ đâu anh bị tiểu tam, tiểu tứ, hay là tiểu ngũ nào đó
câu mất hồn, quyết tâm muốn ly hôn với em thì sao. Chuyện gì cũng có thể xảy ra mà."
Anh đã nhận ra, cô vợ chưa cưới này của anh, thực sự không tin tưởng anh.
"Vậy còn em thì sao?" Tạ Minh Huyền lại lần nữa nắm lấy mặt cô. Trong gương, gương mặt nhỏ nhắn của Tư Già lại bị bàn tay to lớn của anh bao trọn. Anh nhại lại lời cô: "Sau này nếu em bị tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ nào đó câu mất hồn, có quyết tâm muốn ly hôn với anh không?"
"…"
Giọng nói trầm thấp, đều đều mang theo chút âm sắc kim loại của anh, khi lặp lại lời cô, sao nghe cứ khó chịu thế nào ấy.
Anh cũng thật biết cách bắt chước, đúng là một diễn viên đại tài. Diễn viên xuất sắc nhất hôm nay không phải cô, mà chính là anh!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!