Chương 33: (Vô Đề)

Nước trong bồn tắm luôn được giữ ở nhiệt độ hoàn hảo. Dù đã ngâm mình hơn nửa tiếng, hơi ấm vẫn m*n tr*n khắp cơ thể, nhưng tất nhiên không thể ngâm mãi được. Sau khi xong việc, Tạ Minh Huyền tắm rửa

qua cho Tư Già rồi với tay lấy hai chiếc khăn tắm trắng muốt vắt gần đó.

Một chiếc được anh choàng lên người cô, rồi bế thốc cô ra khỏi làn nước.

Lúc vào đây có phần vội vã, Tư Già hoàn toàn không kịp ngắm nhìn cách bài trí của căn phòng. Giờ đây, được Tạ Minh Huyền bế từ phòng tắm ra, cô mới có dịp quan sát kỹ lưỡng.

Đây là một phòng suite cực kỳ rộng rãi, được trang trí đậm không khí tân hôn. Rõ ràng là đã có người cố ý sắp đặt. Bộ chăn ga gối đệm trên

chiếc giường lớn ở trung tâm, cùng với rèm giường bốn phía đều là tông màu đỏ rực. Ngay cả sofa cũng được bọc một lớp vải đỏ thắm.

Bên phải phòng thay đồ được ngăn cách bởi hai tấm rèm nhung màu đỏ rượu vang.

Căn phòng mang phong cách vừa hiện đại lại vừa cổ điển, ngập tràn sắc đỏ nhưng không hề dung tục. Ngược lại, những gam màu nóng bỏng này như đang nhắc nhở Tư Già rằng hôm nay là một ngày đặc biệt.

Hôm nay là ngày đại hỷ, ngày đính hôn của cô và Tạ Minh Huyền. Vậy thì… chuyện vừa rồi có được tính là đêm động phòng hoa chúc không?

Dù rằng chẳng có hoa hay nến…

Cả hai đi chân trần. Tạ Minh Huyền ôm cô, bước trên tấm thảm nhung cổ điển mềm mại, tiến đến mép giường và nhẹ nhàng đặt cô xuống. Tư

Già vội đưa tay giữ chặt chiếc khăn tắm trước ngực, rồi quay đầu nhìn về phía bàn trang điểm, lí nhí nói: "Em muốn đắp mặt nạ."

Cả ngày hôm nay cô phải trang điểm, lại còn là lớp trang điểm đậm, thay đi đổi lại không biết bao nhiêu lần. Gương mặt cô, cũng như cả cơ thể,

đã mệt nhoài sau một ngày dài, cần phải được đắp một miếng mặt nạ cấp ẩm, phục hồi thì mới có thể ngủ ngon được.

Chiếc khăn tắm rõ ràng là không đủ để che chắn. Bờ vai và cánh tay trắng như ngọc của Tư Già hoàn toàn lộ ra ngoài, chiếc khăn chỉ miễn cưỡng che được phần trước ngực và nửa đôi chân. Tạ Minh Huyền, người cũng chỉ quấn độc một chiếc khăn ngang hông, đưa mắt quét từ trên xuống dưới rồi dừng lại trên gương mặt cô, tay anh khẽ nâng cằm cô lên.

"Mặt nạ?"

"Vâng."

"Ngoài mặt nạ ra thì sao?" Anh hỏi. Ngoài mặt nạ…

Ý anh là gì chứ?

Tư Già cúi xuống nhìn, lập tức hiểu ra. Cô khẽ đá vào chân anh một cái. "Em còn cần một bộ đồ ngủ nữa."

"Với cả… sữa dưỡng thể. Anh còn chưa thoa cho em đã bế em ra rồi."

Đúng là vừa nãy bước thẳng từ bồn tắm ra, cô chưa kịp thoa gì cả. Dù bây giờ Tư Già đã mệt rã rời, nhưng nếu đã muốn chăm chút, thì yêu cầu của cô còn nhiều lắm.

"Muốn anh thoa giúp em không?" Tạ Minh Huyền nâng mặt cô lên. Tư Già không do dự quá lâu, khẽ "ừ" một tiếng.

Đến ngủ cũng đã ngủ cùng nhau, bây giờ cô ngại ngùng làm gì nữa. Cô thực sự không muốn động đậy một chút nào, chỉ muốn Tạ Minh Huyền phục vụ cô từ A đến Z.

Nào ngờ, cằm cô lại bị anh nâng lên lần nữa, hơi thở nóng rực của anh phả đến gần. Tạ Minh Huyền cúi xuống hôn cô, bờ môi anh nóng bỏng. Tư Già rụt cổ lại, một tay chống trước ngực anh, tay kia vẫn phải vội vàng giữ khăn. "Anh làm gì vậy?"

Cả hai đã ngâm mình trong bồn tắm, không chỉ ngâm đơn thuần mà còn "làm việc", còn cùng nhau tắm gội sạch sẽ. Mùi rượu trên người Tạ Minh Huyền gần như đã tan hết, nhưng ánh mắt anh vẫn còn vương chút men say chưa tỉnh hẳn. Chiếc cằm góc cạnh của anh chạm vào má cô, giọng anh khàn đi: "Vẫn còn muốn."

Đ* c*m th*!

Tư Già đấm nhẹ vào người anh. "Em muốn đi ngủ." "Em không được, ưm…"

Lời nói vừa thốt ra đã bị Tạ Minh Huyền chặn lại bằng một nụ hôn sâu. Mảnh vải duy nhất che thân cô cũng bị anh kéo tuột đi, một cảm giác lành lạnh thoáng qua khi cơ thể cô hoàn toàn phơi bày.

Tấm rèm lụa đỏ ba mặt giường vốn được vén lên bằng những chiếc móc vàng óng, chỉ một lát sau, đã bị người nào đó lần lượt thả xuống, che đi hoàn toàn cảnh xuân sắc bên trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!