Chương 3: (Vô Đề)

Khi được đưa vào một phòng ngủ khác, tầm nhìn của Tư Già mới có sự thay đổi. Tạ Minh Huyền đặt cô xuống, đẩy cô ngồi lên mép giường.

Hương gỗ trầm nồng đậm lúc này mang lại cảm giác xâm lược mãnh liệt. Anh cúi đầu xuống, dường như đang đánh giá gương mặt có phần kinh ngạc của cô. "Nếu sợ thì em về đi."

Cô sợ cái gì chứ.

Hơi thở của anh áp lại gần, Tư Già đối diện với ánh mắt của Tạ Minh Huyền.

Bên ngoài, một tia sét nữa lại rạch ngang trời. Cơn mưa lớn vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Tư Già đưa tay, túm chặt lấy chiếc cà vạt trước ngực Tạ Minh Huyền.

Bị cô kéo, người đàn ông khom người xuống một chút. Cô chủ động ngẩng đầu, hôn lên môi anh.

Có chút vụng về, hàng mi cô khẽ run.

Ban đầu Tạ Minh Huyền không có phản ứng gì, trông rất lạnh lùng. Đôi môi anh hơi mỏng. Nhưng không lâu sau, anh đã giữ chặt lấy gáy của Tư Già.

Giữa môi và răng như có một mồi lửa được châm lên, không khí trong phòng ngủ trở nên đặc quánh.

Tạ Minh Huyền lúc l*m t*nh và lúc bình thường hoàn toàn khác nhau. Trên giường anh mạnh mẽ hơn nhiều. Bình thường anh chỉ lạnh lùng, lớn hơn cô bảy tuổi nên vẫn có chút chăm sóc và nhường nhịn của một người anh trai đối với em gái, nhưng trên giường lại có phần hung hăng.

Một người theo trường phái thống trị (Dom) chính hiệu.

"Sao nào, lúc quyến rũ tôi không phải rất nỗ lực sao? Run cái gì?" Anh đè lên người cô, giọng nói khàn đặc, tay nắm lấy cằm Tư Già. Đó mà gọi là quyến rũ sao?

Tư Già cảm thấy câu này của Tạ Minh Huyền chắc chắn không phải chỉ chuyện ở hành lang lúc nãy, mà là lần bị trúng thuốc đó.

"Tôi đã giải thích với anh rồi! Không phải tôi, là do Tư Đề hạ thuốc."

"Cô ta muốn cướp hôn sự của chị cả tôi, kết quả lại là tôi xông vào phòng của anh." Tư Già nói.

Vốn dĩ cuộc liên hôn giữa hai nhà Tạ – Tư là giữa chị họ cả của cô, Tư Đàn, và Tạ Minh Huyền. Nhưng hôm đó trong bữa tiệc của nhà họ Tư, Tư Đề đáng ghét cũng đã bỏ thuốc cô, muốn cô cũng phải bẽ mặt, đồng thời có thể che giấu điều gì đó. Nhưng màn kịch được sắp đặt công phu đó, trong mắt anh, người được lợi lại chính là cô.

Tầm mắt chao đảo, Tư Già nghe thấy Tạ Minh Huyền hỏi lại: "Vậy còn chính em thì sao?"

Chính cô thì sao chứ.

"Không có ý đồ riêng với tôi à?" Giọng anh trầm thấp, ngữ điệu nhàn nhạt.

Ý đồ riêng…

Tư Già nắm chặt lấy ga giường.

Trước cái đêm hoang đường đó, cô quả thật đã cố ý vô tình trêu chọc anh, nhưng đó chẳng qua chỉ là để chọc tức Tư Đề.

Bởi vì Tư Đề thích Tạ Minh Huyền. Chứ không phải cô.

Nhưng trong mắt Tạ Minh Huyền, e rằng anh đã tự luyến cho rằng cô yêu anh say đắm!

Mím chặt môi dưới, Tư Già nói: "Không có…"

"Không có?" Tạ Minh Huyền khẽ thúc vào người cô một cái. "Tôi không tin."

Cơn mưa ngoài kia ngày một dữ dội, trút xuống không ngừng.

Một miếng ngọc phỉ thúy hình kim thiền lạnh lẽo trượt xuống, áp lên làn da ửng hồng. Đôi mắt Tư Già bị chính chiếc cà vạt mà cô giật khỏi tay anh lúc nãy che lại, không nhìn thấy gì cả.

——

Sáng sớm hôm sau, tiếng chim hót trong trẻo mơ hồ truyền đến. Cành lá ngoài cửa sổ vẫn còn đọng những giọt nước trong veo. Cơn mưa lớn đêm qua không biết đã tạnh từ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!