Đối với chuyện này Tạ Minh Huyền cũng không có phản ứng gì, chỉ là nụ hôn đó dường như đã làm cho vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạm của anh thêm vài phần sinh khí.
Anh ôm Tư Già, đi thẳng đến trước chiếc Bentley màu trắng, đặt cô vào ghế sau. Tư Già nhìn vết son đỏ trên mặt anh, có chút muốn cười, cô đưa chiếc quạt voan nhỏ trong tay lên che dưới mũi.
Chiếc quạt đó là loại nửa trong suốt, nụ cười rạng rỡ của cô bị Tạ Minh Huyền thu vào mắt. Anh hỏi cô: "Sao vậy?"
Tư Già vội ho khan một tiếng, "Không có gì, chỉ là, cảm thấy anh đẹp trai quá đi, chồng tương lai của em thật đẹp trai."
Giọng nói này còn ngọt ngào hơn lúc trước. Tạ Minh Huyền nhìn cô, không nói gì, chỉ véo nhẹ má cô, chuẩn bị lùi người lại đóng cửa xe thì Tư Già đột nhiên ôm choàng lấy, hai tay ôm lấy cổ anh. Hàng mi rũ xuống, gương mặt trang điểm đậm mang theo chút hương thơm của cô ở ngay trước mắt.
Chụt.
Lại một tiếng nữa.
Lần này hôn lên má trái của anh.
Sau đó Tư Già khẽ cười, mới buông anh ra.
Một lần là đủ rồi, cô lại còn trêu chọc anh hai lần.
Tạ Minh Huyền thay đổi ý định, tạm thời không lùi lại, giữ nguyên tư thế cúi người bên cửa xe, anh nắm lấy gương mặt Tư Già.
Nụ hôn ập đến không quá dịu dàng, môi răng họ giao hòa. Tai Tư Già không hiểu sao lại nóng lên. Phía trước chính là tài xế. Trong mắt Tư Già, hôn một chút, hai chút, là đủ rồi. Nụ hôn của Tạ Minh Huyền lại có chút kiên nhẫn và kéo dài. Cô không thể không dùng chiếc quạt voan nhỏ trong tay chống lên ngực anh.
Hành động này của cô làm Tạ Minh Huyền dừng lại. Hơi thở lùi ra, Tạ Minh Huyền xoay xoay chiếc đồng hồ vàng trên tay, không ở lại bên cửa xe nữa, anh giơ tay đóng cửa xe lại, sau đó vòng qua phía bên kia của hàng ghế sau.
Cửa xe đóng lại, cặp đôi dâu rể đã lên xe, chiếc Bentley màu trắng khởi động.
Đến hẻm Văn Trúc đưa dâu cho Tư Già đều là những người cùng trang lứa, một đám anh chị em họ hàng. Các trưởng bối bao gồm cả Tư Bắc
Nhược đã đi trước một bước đến Dự Viên để gặp mặt các trưởng bối nhà họ Tạ.
Khi chiếc xe Bentley quay đầu về phía cổng lớn, Tư Già hạ cửa sổ xe xuống, cầm chiếc quạt voan vẫy vẫy với các anh chị em họ đang đứng trong sân ở tầng một, nói: "Lát nữa gặp nhé."
Tư Hành Trạch và Tư Hành Duệ nhếch môi gật đầu.
Tư Nhụy thực ra cũng không thân với Tư Già, ngày thường không có nhiều thời gian ở chung. Trong nhà có quá nhiều trẻ con khác, đều chơi cùng bọn họ. Nhưng hôm nay ở chung với Tư Già một buổi sáng ngắn ngủi, cô bé có chút bị cô mê hoặc. Cô bé thích gương mặt đặc biệt giống hồ ly tinh của Tư Già, cũng thích nụ cười dịu dàng của Tư Già khi véo má cô bé.
Đứa trẻ mới năm tuổi cũng không hiểu lắm ý nghĩa thực sự của việc đính hôn, theo bản năng nhấc chân fmuốn đuổi theo chiếc xe của Tư Già. Tư Đàn giữ cô bé lại, "Phù dâu nhỏ, chúng ta ngồi chiếc xe phía sau."
"Dạ…" Tư Nhụy đáp bằng giọng non nớt, được Tư Đàn nắm tay dẫn về phía chiếc xe phía sau chiếc Bentley màu trắng. Nhưng cô bé cứ luôn quay đầu nhìn về phía Tư Già, có chút tò mò lại có chút hưng phấn.
Phù dâu nhỏ, hôm nay cô bé là phù dâu nhỏ!
Tư Hành Siêu cũng đi theo, cậu bé vừa đi được hai bước, một bóng người đã đi trước, lên chiếc xe ở hàng ghế sau. Cậu bé liếc mắt nhìn, là chị hai Tư Đề.
Chị hai trông có vẻ không vui lắm.
Tư Đàn thấy Tư Đề đã lên xe trước, đành phải sắp xếp cho Tư Hành Siêu ngồi ghế phụ, còn chị dắt Tư Nhụy cùng lên hàng ghế sau.
Tư Nhụy ngồi ở giữa.
Chiếc Bentley màu trắng phía trước đã lái ra khỏi cổng sân, tài xế chiếc xe của họ vội vàng khởi động xe, nhấn ga đuổi theo.
Tư Nhụy lục lọi trong túi áo khoác ngoài, lấy ra một cây kẹo m*t, dùng tay xé mở. Ngày thường trong nhà quản rất nghiêm, một tuần chỉ cho cô bé ăn kẹo một lần, vì không tốt cho răng, cũng không khỏe mạnh. Hôm nay là một ngày có thể tùy ý ăn kẹo, giống như ăn Tết vậy. Bóc cây kẹo m*t ra, cô bé lập tức nhét vào miệng.
Mũi đôi bốt nhỏ màu đen hưởng thụ đến mức nhếch lên.
Đang ăn kẹo vui vẻ, cô bé nghe thấy hai người bên cạnh nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!