"…"
Cơ thể Tư Già khẽ run lên, không thể lùi ra được. Hai tay cô đặt lên ngực Tạ Minh Huyền, "Anh, anh nói thật đấy à?"
Cô luôn cảm thấy Tạ Minh Huyền chắc là đang trêu cô. Vành tai cô bị anh khều nhẹ, "Ừ." Giọng nói này trầm thấp.
"Đó cũng là chồng tương lai… Tương lai!" Tư Già nhấn mạnh, "Bây giờ anh vẫn chưa phải."
Tư Già vẫn còn đang từ chối Minh Huyền, giây tiếp theo lại bị đẩy lùi về phía một tấm gương bóng loáng lạnh lẽo. Đôi môi mỏng dán lên, cảm
giác lan dọc xuống cổ cô.
Nụ hôn có chút ẩm ướt, Tư Già bị hôn đến mức cơ thể tê dại. Lần này nụ hôn còn nóng bỏng hơn một chút.
Khi bàn tay của Tạ Minh Huyền luồn vào từ vạt áo len của cô, cô hiểu ra, là cái hồn háo sắc của Tạ Minh Huyền lại trỗi dậy.
…
Rời khỏi sảnh số 1, Miling cúi đầu xem tấm ảnh vừa chụp trong điện thoại. Vừa rồi lúc bị Tạ Minh Huyền gọi ra, anh ta đã không kìm được. Khi chuẩn bị đóng cửa lại, bàn tay gần như không nghe theo sự điều khiển của não bộ, đã giơ điện thoại lên chụp nhanh một tấm.
Một cặp cô dâu chú rể có nhan sắc siêu cao trong phòng cứ như vậy đã bị anh ta chụp vào điện thoại.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh ta bị mời ra ngoài khi thử trang phục, không biết chú rể và cô dâu có bí mật gì muốn nói.
Anh ta có một bộ quần áo thiết kế tương đối phức tạp, không dễ mặc cho lắm. Anh ta sợ đến lúc họ thay đồ sẽ không biết cách, do dự một chút, Miling vẫn gửi cho Tạ Minh Huyền một tin nhắn.
[ Bộ màu xanh lam đó, khóa kéo sau lưng chỉ là trang trí, cần phải cởi từ phần eo ra thưa anh Tạ, ở đó có khuy cài, cả nam và nữ đều có thiết kế giống nhau. ]
Tin nhắn truyền đến điện thoại Tạ Minh Huyền, làm cơ thể đang dán sát vào nhau rung lên.
Tư Già cúi đầu, nhưng tay cô vẫn bị Tạ Minh Huyền nắm chặt không buông, lòng bàn tay nóng rẫy.
Từng tấm gương nối tiếp nhau, như thể chiếu rọi sự "d.â. m đ.ã.n.g" của họ. Mặt Tư Già đỏ bừng, cơ thể co rúm trong lòng Tạ Minh Huyền. Cuối cùng, anh khẽ đặt một nụ hôn lên má cô, nói: "Thử quần áo trước đã."
Cái gì gọi là thử quần áo trước?? Thử xong rồi thì sao!
Tư Già im lặng không đáp. Anh đã nới lỏng, cô cũng buông lỏng tay, hàng mi rũ xuống liếc nhìn.
Số lần phát sinh quan hệ với Tạ Minh Huyền, có thể đếm trên đầu ngón tay, nhưng lần nào cô cũng có ấn tượng sâu sắc.
Trong lòng Tư Già chắc chắn, nếu không phải cô đến tháng, chắc chắn anh sẽ "làm" cô ngay tại chỗ, ngay trước bao nhiêu tấm gương này, thử một bộ lễ phục "làm" một lần cũng không chừng.
Chiếc áo len tuột khỏi vai được Tạ Minh Huyền kéo lại. Anh xoa má cô, "Ngoan, từ từ."
"…"
Cô đợi cái gì chứ, nói cứ như thể người vội vàng là cô vậy?! Lão cầm thú này, không biết xấu hổ.
Khóa thắt lưng được cài lại, lớp vải quần tây đen dưới ánh đèn mang vẻ lạnh lùng. Tạ Minh Huyền ngồi xổm xuống nhặt chiếc váy lụa trên đất lên.
Một chiếc váy lụa thật đẹp, chỉ là trước đó hai người không đối xử với nó một cách nghiêm túc, để rơi xuống đất. Cảnh tượng này mà để nhà thiết kế Miling nhìn thấy, chắc anh ta sẽ vừa đau lòng vừa phẫn nộ đến mức viết một bài văn 800 chữ trong lòng để chửi thề.
Tư Già kéo lại quần áo, sửa lại tóc, rồi dẫm lên giày cao gót đi về phía cửa. Cô đột nhiên không muốn thử những bộ lễ phục này nữa, cũng rất hối hận đã yêu cầu Tạ Minh Huyền đến Minh Thành để cùng cô thử đồ. Cổ tay cô bị Tạ Minh Huyền giữ lại, "Đi đâu?"
"Tôi không muốn thử nữa, hôm khác đi." Tư Già nói.
"Hôm khác?" Tạ Minh Huyền kéo cô lại, "Tôi không phải ngày nào cũng có thời gian qua đây."
"Vậy… tôi tự thử được rồi, anh không cần đi cùng." Tư Già buột miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!