Con ngươi của Tư Già sinh ra đã không giống người khác, màu sắc tương đối nhạt, giống như đeo kính áp tròng màu. Thực tế, ngày thường nếu cô có đeo kính áp tròng thì cũng chỉ là loại thông thường, không có
tác dụng đổi màu. Lúc này cũng là trạng thái con ngươi tự nhiên, đôi mắt màu nâu nhạt xinh đẹp mang cảm giác yêu dị này nhìn chằm chằm "quả dưa" trước mặt, khẽ nuốt nước bọt.
Không biết tại sao, cô cảm thấy Tạ Minh Huyền như đang quyến rũ cô vậy.
Người đàn ông này đang giăng bẫy.
Khi môi bị hơi thở kia chạm vào, Tư Già thầm nghĩ quả nhiên. Làn da cô bị lòng bàn tay hơi thô ráp của Tạ Minh Huyền v**t v*, tiếng hôn môi ướt át trở nên lớn hơn một chút. Anh làm những chuyện thế này, luôn không tương xứng với hình tượng sắc sảo, đoan chính của anh. Cấm dục chỉ là những gì cô từng nghĩ về anh, nhưng thầm kín bên trong hoàn toàn không phải vậy.
Kể từ khi họ phát sinh quan hệ, thực ra cũng không hôn nhau mấy lần, vốn dĩ đã không có một tình yêu chính thức, chỉ vì một đêm tình mà ràng buộc với nhau. Nhưng lần này cũng như mấy lần trước, Tạ Minh Huyền rất nhanh đã dùng lưỡi. Nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng, mang tính chiếm đoạt rất mạnh. Tư Già theo bản năng có chút trốn tránh, nhưng mặt cô đã bị Tạ Minh Huyền giữ lấy, đầu lưỡi như chạm phải một miếng sắt nóng, như nam châm sắt, chúng quyện vào nhau. Cơ thể vì tê dại mà mềm nhũn, Tư Già khẽ th* d*c, đáy mắt phủ một tầng hơi nước.
Hôn một lúc, Tạ Minh Huyền dường như cố ý dừng lại, lướt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô. Anh rất xấu xa, trước đây cũng sẽ như vậy, muốn thưởng thức và quan sát dáng vẻ nhuốm màu e thẹn và t*nh d*c của cô.
Khẽ véo miếng thịt mềm trên má cô, anh hỏi: "Quả dưa này có ngọt không?"
Dù sao Tư Già cũng vừa mới tốt nghiệp, hơn nữa trước đây chưa từng yêu đương. Bị hôn một trận như vậy, cơ thể có chút lâng lâng, cộng thêm chiếc nhẫn kim cương do thần tượng thiết kế trên tay có phần làm
choáng váng đại não, khiến cô mất đi lý trí và sự kiêu ngạo, đáp lại một câu "Ngọt", giọng nói cũng đã thay đổi mà chính cô không nhận ra.
"Vậy có thể thêm lại WeChat được không, bà Tạ." Tạ Minh Huyền xoa vành tai cô.
Vành tai trái nhỏ nhắn dưới mái tóc đen lập tức bị xoa đến đỏ ửng, tạo thành sự tương phản với làn da trắng tuyết tinh tế bên dưới. Xuống chút nữa, một bên dây áo của Tư Già vẫn đáng thương buông thõng trên cánh tay.
Cô nhìn vào mắt Tạ Minh Huyền, lấy điện thoại di động qua, "Ừm… được ."
Tạ Minh Huyền cũng lười biếng cầm điện thoại của anh qua, ngay trước mặt vị hôn thê nhỏ bé kiêu kỳ, anh gửi yêu cầu kết bạn WeChat với cô.
Tư Già đột nhiên nhớ lại, lần đầu tiên có được WeChat của Tạ Minh Huyền, vẫn là do cô chủ động. Lúc đó cô còn đang học cấp hai, tại một bữa tiệc gia đình, cô nghe thấy Tư Đề đang nói chuyện với Tư Đàn.
"Chị ơi, anh Minh Huyền đẹp trai thật đấy, chị có thể cho em WeChat của anh ấy không, em muốn kết bạn với anh ấy." Tư Đề nói.
Tư Đàn: "Chị cũng không có WeChat của anh ấy, em tự đi mà xin."
Tư Đề: "Em không dám… Anh ấy trông lạnh lùng quá, chắc sẽ từ chối em mất. Chị ơi, không phải anh Minh Huyền là vị hôn phu của chị sao? Sao chị lại không có WeChat của anh ấy?"
Tư Đàn: "Bọn chị có thân thiết gì đâu. Hơn nữa, vị hôn phu hay không, đó là do ông bà nội định đoạt, không phải do chị."
Tư Đề: "Chị không thích anh ấy à? Anh ấy đẹp trai như vậy."
Tư Đàn: "Đẹp trai rồi cũng có ngày nhìn chán, hai người yêu nhau, quan trọng là sự hấp dẫn về mặt tâm hồn."
Tư Đề: "Vậy chị ơi, chị… xem như giúp em đi xin WeChat được không? Em muốn kết bạn với anh Minh Huyền."
Tư Đàn: "Anh Hành Trạch và anh Hành Duệ của em chắc là có đấy, em đi tìm họ hỏi xem. Chị còn phải đi tìm bà nội, bà có việc tìm chị."
Nghe xong cuộc trò chuyện của họ, Tư Già không để trong lòng, định đi đến quầy tráng miệng lấy chút trái cây ăn. Từ xa, Tư Đề thấy cô, gọi lại: "Tư Già!". Lúc đó cô không muốn để ý đến cô ta, nhưng Tư Đề đã chạy tới, nắm lấy cổ tay cô, thái độ nói chuyện bỗng trở nên khách khí: "Không phải em muốn tìm lại chiếc lắc tay mà anh Hành Trạch tặng em sao? Giúp chị một việc, chị có thể trả lại chiếc lắc tay đó cho em."
Tư Già nhíu mày: "Không phải chị đã ném chiếc lắc tay đó xuống hồ bơi rồi sao?"
Cách đó không lâu Tư Già vừa mới qua sinh nhật mười bốn tuổi. Quà sinh nhật mà anh họ Tư Hành Trạch tặng cô là một chiếc lắc tay có mặt hình con bướm. Nhưng Tư Đề đã giả vờ mượn xem, sau đó ném nó xuống hồ bơi, nhưng lại nói với mọi người là cô ta không cẩn thận làm rơi xuống. Cô có muốn mắng cô ta cũng vô dụng, Tư Đề diễn kịch rất giỏi, mắt đỏ hoe lên là mọi người đều tin cô ta.
Tư Đề đến gần cô: "Chị nói ném em cũng tin à? Đơn giản là không muốn trả lại cho em thôi. Muốn lấy lại không? Muốn thì nghe lời chị."
Việc Tư Đề muốn cô làm, chính là đi xin WeChat của Tạ Minh Huyền.
Xin xong rồi phải gửi cho cô ta, còn không được nói là cô ta sai cô đi xin. Tư Già giả vờ đồng ý.
Cô thật sự đã đi tìm Tạ Minh Huyền xin WeChat, nhưng sau đó không gửi cho Tư Đề, thà rằng vứt bỏ chiếc lắc tay con bướm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!