Chương 12: (Vô Đề)

Chiếc bánh rán hành thơm nồng đậm, ăn vào lại còn xốp giòn, cắn một miếng, Tư Già cảm thấy như cô vừa được hồi sinh.

Nhưng cô là danh môn thục nữ, trong xe lại còn có một người đàn ông to lớn, mà người này còn là vị hôn phu của cô, thế nên Tư Già chỉ dám cắn từng miếng bánh thật nhỏ, hàng mi đen dày khẽ rung động.

Nhìn vào độ cong của hàng mi ấy là có thể thấy cô đang tận hưởng đến mức nào.

Thế nhưng, ngoài chiếc bánh trong tay, ánh mắt cô lại liếc về phía hộp tỳ tay bên phải, trên đó còn có cả một túi bánh rán hành lớn.

Chiếc xe Bentley sang trọng giờ đây lại thoang thoảng mùi bánh hành, một cảm giác bình dân không hề phù hợp.

Tạ Minh Huyền không ăn uống từ tốn như cô, chẳng mấy chốc đã giải quyết xong một chiếc bánh. Ăn xong miếng đó để lót dạ, anh không còn muốn ăn thêm, bèn xuống xe vứt rác rồi quay lại khởi động xe.

Xe tiếp tục chạy vào con ngõ nhỏ, dừng lại ở số 9 hẻm Văn Trúc.

Vừa đến cổng, Tạ Minh Huyền đã nghe thấy tiếng chó sủa khẽ từ ban công tầng hai của biệt thự, anh ngẩng đầu lên nhìn.

Xe đã về đến tận nhà mà Tư Già vẫn chưa ăn xong chiếc bánh trong tay.

Vẫn còn lại một nửa, cô tạm thời không ăn nữa, dùng túi giấy gói lại rồi cầm trên tay.

Xe dừng, Tạ Minh Huyền đi ra ghế sau mở cửa cho Tư Già. Cô đang cúi đầu xỏ giày, khi cúi xuống, chiếc áo trên người cũng trễ xuống theo, để lộ một đoạn xương quai xanh xinh đẹp. Cúc áo của chiếc sườn xám đã bị hỏng, không thể che kín hoàn toàn.

Xỏ giày xong, Tư Già lại lười biếng không muốn động đậy. Cô cảm thấy bắp đùi vẫn còn mỏi nhừ, hôm nay đã phải trải qua quá nhiều chuyện.

Tạ Minh Huyền thưởng thức dáng vẻ yêu kiều của cô, đọc được suy nghĩ trong mắt cô nên lên tiếng: "Muốn tôi bế em không?"

Được lắm, đã ngủ với cô rồi, cũng biết thương hoa tiếc ngọc đấy.

Tư Già gật đầu, khẽ "ừ" một tiếng hờn dỗi, kéo chiếc áo vest khoác trên người lên một chút.

Mái tóc đen mềm mại của cô buông xõa trên vai, bên tai và cả trước ngực, một lọn tóc mai vương trên vầng trán trắng nõn. Tạ Minh Huyền đưa tay khẽ kéo lại thắt lưng quần, rồi chiều theo ý cô, cúi xuống vòng tay qua lưng và dưới khuỷu chân cô. Gương mặt Tư Già vốn đã vô cùng diễm lệ, sau khi trải qua chuyện kia lại càng diễm lệ quá mức, trên má vẫn còn vương lại vệt hồng chưa tan. Tay cô vẫn nắm chặt nửa chiếc bánh rán hành chưa ăn hết, được Tạ Minh Huyền bế từ trong xe ra.

Tư Già là một mỹ nữ cao gầy, nhưng xương cốt lại nhỏ, bế lên không nặng là bao. Dáng người Tạ Minh Huyền cao lớn thẳng tắp, nâng đỡ sức nặng của cô cũng không hề tốn sức. Khi anh bế cô vào dưới lầu, người giúp việc trong nhà đã ra mở cửa.

Ngoài người giúp việc, còn có một chú chó Golden Retriever từ trên lầu hai lao xuống. Nó thấy Tư Già đang được Tạ Minh Huyền bế, vẻ mặt vô cùng tức giận, muốn tấn công Tạ Minh Huyền nhưng lại sợ làm cô bị thương, chỉ có thể sốt ruột gầm gừ.

Tạ Minh Huyền và chú chó nhìn nhau.

"Được rồi, anh thả tôi xuống đi," Tư Già nói.

Tạ Minh Huyền đặt Tư Già xuống. Chú chó Golden định xông về phía Tạ Minh Huyền, nhưng bốn móng vuốt lại căng thẳng một cách cẩn

trọng. Bởi vì trong mắt Tạ Minh Huyền không hề có sự sợ hãi, ngược lại còn toát ra vẻ uy nghiêm không giận mà uy, một khí chất lạnh lùng nặng nề. Chú chó chỉ dám gầm gừ hai tiếng, sau đó dụi vào người Tư Già, ra sức chào đón cô, bỏ mặc Tạ Minh Huyền sang một bên.

Nựng nịu cún cưng xong, Tư Già nói với Tạ Minh Huyền: "Tôi lên lầu tắm rửa, rồi ngủ trưa đây. Anh… cứ tự nhiên nhé?"

Ánh mắt Tạ Minh Huyền vẫn nhìn cô, giọng nói có chút nhàn nhạt: "Không ăn trưa à?"

Tư Già giơ nửa cái bánh rán hành trong tay lên: "Tôi ăn rồi mà, lát nữa tôi ăn nốt nửa cái này là no rồi."

Vừa hay dạo này cô đang giảm cân.

"Thế còn tôi?" Tạ Minh Huyền hỏi lại.

Ý gì đây, bữa trưa của anh mà cũng muốn cô lo sao? Hơn nữa…

Tư Già bước lại gần, chọc nhẹ vào ngực Tạ Minh Huyền: "Anh rõ ràng cũng ăn rồi còn gì?"

Ăn cô đó!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!