Châu Miểu không nhớ mình đã trải qua tối hôm đó như thế nào. Cô đã ngủ ư? Hay là vẫn luôn thức?
Điều duy nhất cô nhớ được là ngày hôm sau khi tỉnh dậy, đôi mắt cô sưng đỏ, đau xót như muốn lấy mạng cô. Hàng mi dài vẫn còn đọng lại giọt nước mắt, run rẩy chảy dài trên gương mặt cô.
Cổ họng vừa khô vừa ngứa vừa đau, ho một tiếng mà đau như có dao cứa vào vậy.
Tay chân cũng không có chút sức lực nào, bả vai đau nhức.
Hôm đó trạng thái của cô tồi tệ hơn bất cứ lúc nào, suýt nữa dọa Tiểu Quân khóc: "Chị ơi, chị sốt rồi, chúng ta đi bệnh viện nhé?"
Cô lắc đầu: "Không đi."
Tiểu Quân: "Nhưng chị cứ sốt mãi, nếu không đi viện nguy hiểm lắm."
"Không đi." Châu Miểu nhắm mắt, lúc có lúc không lặp lại một câu này.
Những chuyện tối qua cứ hết lần này đến lần khác hiện về trong tâm trí cô. Cô không biết người phụ nữ kia có nói với Trình Dương chuyện cô gọi điện cho anh không, cũng không biết bọn họ tại sao lại ở riêng với nhau.
Càng không biết được tại sao tối qua anh không về?
Là vì ở cùng với Tô Ngữ Huệ hay là với ai khác?
Châu Miểu phát hiện mình cũng khá nhát gan đấy chứ. Bây giờ đến cả dũng khí để hỏi cô cũng không có. Cô co ro trong chăn như một con đà điểu, hy vọng mọi thứ đều là mơ.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, rồi cũng không kìm được, nước mắt cứ thế lăn dài trên mặt, đến nỗi không cả thở nổi nữa.
Cô từ trong chăn chui ra, đôi mắt đỏ hoe: "Tiểu Quân, cho chị ít nước."
Tiểu Quân chạy qua phòng bếp rồi nhanh chóng quay lại: "Chị ơi, nước đây ạ."
Châu Miểu ngồi dậy, nhận lấy nước, ngửa cổ uống một ngụm lớn. Ngay khi vừa nuốt xuống cô lại lần nữa trải qua cảm giác đau như có dao cứa ở cổ.
Thực sự là rất đau, đau vô cùng.
"Tiểu Quân, chị đau quá." Châu Miểu kêu lên.
"Chị đau ở đâu ạ?" Tiểu Quân hỏi: "Đau đầu ạ? Hay là đau người? Hay chị đau eo ạ? Chị, chị đừng dọa em nhé."
Châu Miểu đưa ly nước lại cho Tiểu Quân, rồi lại nằm xuống, khó khăn nói: "Chỗ nào cũng đau."
…
Trình Dương đến sáng mới về, nói là về thay đồ. Nhìn thấy cô nằm trên giường, đưa tay lên trán cô kiểm tra thì cau mày: "Sao nóng thế này?"
Tiểu Quân nói: "Chị ấy sốt rồi nhưng em khuyên thế nào cũng không chịu uống thuốc, cũng không chịu đi viện. Sếp Trình, anh mau nghĩ cách gì đi ạ."
Trình Dương không nói thêm gì mà bế cô đi ra ngoài, dặn dò Tiểu Quân: "Lấy cái áo khoác đắp lên cho cô ấy."
Chỉ một lúc sau, cả ba người đã lên xe.
Có lẽ Châu Miểu sốt mê man rồi nên liên tục nói nhảm: "Dương à, đừng đi, đừng đi mà."
"Đừng bỏ mặc em mà, cầu xin anh, đừng bỏ rơi em."
"Em sẽ nghe lời anh hết mà."
"Dương à, anh ôm em đi được không?"
"Dương à, em lạnh, lạnh lắm…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!