Châu Miểu kìm nén chua sót, tự nói với bản thân phải rộng lượng, phải thấu hiểu, cô cố gắng mỉm cười: "Là công việc sao?"
Trình Dương rũ mắt nhìn cô: "Ừm."
"Gấp lắm sao?"
"Ừm."
"Vậy thôi, anh đi đi."
"Em không giận đấy chứ?" Trình Dương hỏi.
"Công việc quan trọng." Châu Miểu nói: "Em biết anh cũng là vì cố gắng cho gia đình nhỏ của chúng ta được sống tốt hơn thôi."
"Ngoan lắm." Trình Dương nhéo má cô, cưng chiều nói: "Lần trước em nói xe của em lái không mượt, đợi xíu nữa anh cho người mang một chiếc mới tới cho em."
"Không cần đâu, chiếc xe kia vẫn lái được mà." Châu Miểu hiểu chuyện nói: "Anh kiếm tiền vất vả như vậy, không nên quá lãng phí."
"Mua cho em thì sao lại là lãng phí được." Trình Dương nhìn cô: "Đợi tới sinh nhật em, anh đưa em ra nước ngoài chơi vài ngày nhé."
"Anh có thời gian sao?" Châu Miểu hỏi.
"Thời gian ở bên em thì anh vẫn dành ra được." Trình Dương nâng cằm Châu Miểu lên, hôn lên môi cô: "Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, em muốn gì anh cũng chiều."
"Vâng." Châu Miểu đỏ mặt hứa: "Em nhất định sẽ nghe lời mà."
"Được rồi, em về trước đi, anh đến công ty một chuyến đã." Trình Dương sửa lại chiếc khăn quàng cổ cho cô: "Nếu cảm thấy không khỏe thì ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng có chạy lung tung đó."
Châu Miểu lưu luyến không rời: "Dạ."
"Muốn xem phim thì đợi anh về rồi cùng xem nhé." Hôm nay Trình Dương đặc biệt dịu dàng: "Đừng nghĩ linh tinh nhé."
Châu Miểu gật gật đầu: "Dạ."
Nói xong cô bước xuống khỏi xe, chưa đi được mấy bước đã bị Trình Dương gọi lại, Châu Miểu quay đầu: "Sao vậy ạ?"
Trình Dương bình thản nói: "Chuyện hotsearch lần trước chỉ là trùng hợp thôi, anh không hề quen biết nữ minh tinh kia, chỉ là trùng hợp ở cùng một khách sạn. Tối đó anh ở cùng đám Hoa Tử."
Hoa Tử là bạn từ nhỏ của Trình Dương, tên là Thường Hoa.
"Ừm, em biết rồi." Châu Miểu cười vui vẻ, vẫy tay với anh: "Tạm biệt, buổi tối gặp lại."
…
Kể từ lúc đó tâm trạng của Châu Miểu rất vui vẻ, chốc chốc lại ngân nga một vài giai điệu, lúc nói chuyện với Triệu Duyệt cô liên tục hỏi: "Nè, cậu nghĩ tối nay tớ nên mặc gì nhỉ?"
"Trình Dương thích váy trắng, nhưng thực ra tớ thích màu đen hơn."
"Cậu nghĩ nếu tớ mặc màu đen liệu anh ấy có thích không?"
"Hay là màu sáng đẹp hơn nhỉ, trông tôn da hơn ấy?"
"Thôi, vẫn nên mặc màu trắng vậy, tớ không muốn anh ấy không vui."
Châu Miểu ở đầu dây bên kia cứ ríu ra ríu rít, mãi không thấy tiếng Triệu Duyệt trả lời mới hỏi: "Duyệt Duyệt, cậu đang làm gì đó?"
Triệu Duyệt nói: "Vừa mới có một tên đáng ghét gửi tin nhắn wechat cho, giờ thì hết rồi. Đúng rồi, nãy cậu nói chuyện gì thế?"
"Tớ hỏi cậu, tớ mặc váy màu gì đẹp nhất?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!