Chương 5: Phụ nữ

Đôi môi còn chưa kịp nhoẻn cười của Châu Miểu sững lại, các cánh môi của cô không nhịn được mà phát run lên: "A Dương, anh nói gì vậy chứ?"

"Lời thật lòng thôi." Trình Dương nói: "Có phải em lại nói dối anh không?"

"Em không có." Châu Miểu giải thích: "Em thật sự không khỏe mà."

"Được rồi, bất kể là em ốm thật hay ốm vờ, giờ anh không rảnh qua đó thăm em đâu." Trình Dương ngắt lời cô: "Anh sẽ bảo Trương Hằng qua đó."

Trương Hằng là trợ lý của Trình Dương, mọi việc Trình Dương đều giao cho Trương Hằng xử lý.

"Không cần." Châu Miểu cố đè nén sự khó chịu, cố gắng hết sức để bản thân không trông hèn mọn: "Anh đến được thì đến, không đến được thì thôi."

"Là em nói đấy nhé."

"Ừ."

"Sau đừng có giận anh hơn đấy?"

"Không đâu." Đột nhiên Châu Miểu cảm thấy khó thở, cô dùng sức nắm chặt ngực áo: "Anh còn gì muốn nói không? Không có thì em tắt máy đây."

Tính ra đây là lần đầu tiên Châu Miểu ngắt cuộc gọi của Trình Dương, trước đây đều là Trình Dương ngắt cuộc gọi của cô.

Cúp máy xong, Châu Miểu ngã nhào xuống giường bệnh, trán ướt đẫm mồ hôi, ngay sau đó, trước mắt cô tối sầm lại.

Lúc cô tỉnh lại đã là nửa đêm, trong phòng bệnh không có ai. Cô đang được truyền nước, nhìn từng giọt nước từ từ nhỏ xuống, bất chợt trong cô xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ.

Không biết nếu như cô chết rồi, liệu Trình Dương có hối hận vì đã lạnh nhạt với cô không?

Có lẽ… là không.

Cô tự cười chế giễu mình, thì ra câu nói kia là thật. Trong tình cảm, người yêu trước luôn là người tổn thương nhiều hơn.

Cô yêu trước mà, đáng đời cô bị tổn thương.

Nhưng… tại sao chứ? Cô cũng đâu có làm gì sai? Cô chỉ yêu một người thôi mà.

Ông trời tàn nhẫn với cô quá.

Châu Miểu thỉnh thoảng lại nghĩ, nghĩ về hiện tại, nghĩ về quá khứ, nghĩ về những khoảng thời gian ngọt ngào ấy. Nhưng vắt ruột vắt gan ra suy nghĩ rồi đột nhiên lại giật mình nhận ra, giữa cô và anh làm gì có những khoảnh khắc ngọt ngào chứ.

Hồi đầu là cô theo đuổi anh, cũng là cô chủ động tỏ tình. Sau khi yêu nhau, họ cũng không tình cảm giống những cặp đôi khác, vẫn giống như trước kia vậy.

Anh vẫn tự do như vậy, muốn làm gì thì làm, chỉ có cô là người duy nhất bị mối tình này bó buộc mà thôi.

Nhưng cô vẫn cảm thấy ngọt ngào trong tim, cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất trên thế giới.

Giống như Triệu Duyệt nói vậy, cô thật ngu ngốc.

Nhưng cô còn ngốc hơn cả vậy. Rõ ràng biết tình cảm của bọn họ giống như con thiêu thân lao vào ngọn lửa, chỉ không cẩn thận chút thôi là sẽ thiêu thành tro bụi. Thế nhưng cô vẫn lao vào, lại còn mắc kẹt nhiều năm như thế.

Cô thật sự ngốc quá đi mất.

Châu Miểu không nói rõ được là mình đau ở đâu, hình như cô chỗ nào cũng đau. Châu Miểu chậm rãi thử cử động một chút càng khiến cơn đau dữ dội hơn. Đợi đến khi cơn đau qua đi, chiếc áo bệnh nhân trên người Châu Miểu đã ướt đẫm mồ hôi.

Cô đưa tay xuống dưới lưng nhẹ nhàng massage.

Thực ra vết thương trên eo cô không chỉ đơn thuần là vì nhảy múa mà còn vì một nguyên nhân quan trọng khác, đó là vì Trình Dương.

Năm đó thông qua các bạn học, cô biết được Trình Dương vướng phải mấy tên côn đồ, bọn chúng hẹn gặp anh. Cô biết được tin ấy bè vội vàng chạy tới, đúng lúc thấy cảnh bọn họ đánh nhau hỗn loạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!