Anh gào lên khiến Châu Miều sững sờ, cô ngập ngừng vài giây: "Em muốn đến gặp anh thôi mà."
"Không cần." Trình Dương nói: "Bây giờ anh rất bận, không rảnh gặp em, em về đi."
"Nhưng em đã đến…" Châu Miểu chưa nói xong thì Trình Dương đã lạnh lùng quát: "Bảo em về thì em về đi."
Châu Miểu: "…"
Vô duyên vô cớ bị quát thì ai cũng sẽ khó chịu. Tâm trạng của Châu Miểu tồi tệ vô cùng: "Trình Dương, rốt cuộc anh làm sao đấy?"
"Không phải anh nói rồi à, anh đang bận." Đầu dây bên kia truyền tới tiếng sột soạt, còn cả những tiếng động nhỏ khác.
Châu Miểu cau mày hỏi: "Anh đang không ở công ty đúng không?"
"Ừ, anh đang ở bên ngoài thương lượng chút chuyện." Trình Dương trả lời.
"Bây giờ? Mới 9 giờ? Đã ra ngoài bàn chuyện ư?" Châu Miểu ngập ngừng hỏi: "Chuyện gì mà mới sáng sớm ra đã cần thương lượng vậy?"
"Em đang nghi ngờ anh ư?" Giọng nói lạnh lùng của Trình Dương truyền qua điện thoại, gương mặt thanh tú như phủ một lớp sương giá.
Ngũ quan trên gương mặt anh rất đẹp, đường nét trên gương mặt rõ ràng không có bất cứ khuyết điểm nào.
"Châu Miểu, nếu em rảnh quá thì đến cô nhi viện l*m t*nh nguyện đi."
Nghe được những lời này, trái tim Châu Miểu thắt lại, như có một thứ gì đó đang dâng trào, cô không nhịn được mà ho khụ khụ một trận, ho tới nỗi như muốn ho cả phổi ra ngoài.
"A Dương, sao anh lại, sao anh lại có thể?" Sao anh lại có thể nói chuyện với cô như thế?
"Được rồi, còn chuyện gì không? Không có thì anh tắt máy đây." Trình Dương nhắc nhở: "Dạo này công ty đang đàm phán hạng mục lớn, không ai rảnh mà tiếp đón em đâu. Nếu em muốn đến công ty thì đợi tới lúc thích hợp rồi hẵng đến, hôm nay không được.
"Em là bà Trình, không phải người ngoài, tại sao không thể đến?" Châu Miểu cứ cứng đầu muốn tới công ty hôm nay đấy.
"Đừng giở thói trẻ con nữa." Trình Dương nói: "Hiểu chuyện chút đi."
Bàn tay cầm điện thoại của Châu Miểu xiết chặt: "Anh đang trách em đấy à?"
"Không phải trách em." Trình Dương lạnh lùng đáp: "Chỉ nhắc nhở em thôi."
Nói xong, có lẽ tự thấy những lời mình nói không được tốt lắm nên lại nói thêm: "Em không thể đến công ty nhưng có thể đi mua sắm, muốn mua gì cứ thỏa thích mua. Tấm thẻ phụ anh đưa cho em không giới hạn hạn mức, em cứ việc mua sắm đi.
"Trình Dương," Châu Miểu mím môi: "Ngoài tiền ra thì anh còn có thể cho em gì chứ?"
…
Ngày hôm đó, cuối cùng Châu Miểu cũng không tới công ty. Cô tức giận quay trở về, đi ngang qua một trung tâm mua sắm mới mở. Ở đây, cô không thèm kiêng nể gì mà vung tiền, mua rất nhiều thứ.
Vừa ra khỏi trung tâm mua sắm, cô nhìn thấy một người ăn xin ở góc phố, cô ra hiệu cho Tiểu Quân đưa hết đống đồ mới mua cho người ăn xin.
Tiểu Quân quay đầu nhìn: "Chị, chị không cần nữa thật sao?"
Châu Miểu: "Không cần."
Sau đó họ lại tới cô nhi viện, chơi với bọn trẻ ở đó một lúc lâu rồi mới về.
Châu Miểu mệt tới nỗi cả người rã rời nhưng vẫn không kiềm chế được mà nhớ tới Trình Dương. Nhớ tới nụ cười của anh, nhớ tới câu nói "Bà Trình" kia của anh, nhớ tới lúc anh gọi cô "cục cưng".
Tâm trạng không tốt cứ thế dần dần tan biến. Thôi vậy, anh đang bận công việc, cô thực sự không nên làm phiền anh.
Châu Miểu tự dỗ dành bản thân sau đó tới studio. Buổi chiều cô gặp vài ứng viên rồi lại tập luyện trong phòng tập nhảy, gần ba tiếng đồng hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!