Trình Dương cảm thấy cơ thể mình như rơi xuống vực đó, sau đó anh nghe thấy tiếng ồn ào. Trước khi bất tỉnh, anh dường như đã nhìn thấy Châu Miểu.
Cô vội vàng chạy tới, ôm chặt anh vào lòng, đôi mắt đỏ hoe gọi tên anh: "Trình Dương, Trình Dương, anh không được ngủ, không được ngủ."
Anh định giơ tay lên chạm mặt cô nhưng còn chưa kịp thì tay anh đã rũ xuống bên cạnh.
Anh nhìn thấy cô đang khóc, khóc tới đau lòng. Anh hé môi, muốn nói với cô rằng anh không sao, đừng khóc, nhưng ai ngờ anh lại không thể nói thành lời.
Âm thanh xung quanh càng lúc càng hỗn loạn, có người nói đâm phải người rồi, mau đưa đi bệnh viện.
Có người nói, tên này điên rồi à sao lại đứng giữa đường thế.
Lại có người nói, anh ta sẽ không chết đâu nhỉ.
Tiếng ồn ào ngày càng lớn, người phụ nữ run rẩy nói: "Mau gọi 120 đi, mau gọi 120 đi."
Ý thức cuối cùng của Trình Dương là anh được đưa lên xe cấp cứu. Châu Miểu cũng theo anh lên xe, cô nắm chặt tay anh, luôn nói những lời động viên.
"Trình Dương, anh yên tâm, anh sẽ không sao đâu."
"Trình Dương, tôi biết anh nghe thấy, anh đừng ngủ, đừng ngủ nhé."
"Trình Dương, khi nãy anh nói gì với tôi hả, anh nói anh yêu tôi, mong được ở bên thôi. Nếu anh cứ thế ra đi thì làm sao ở bên tôi được nữa đây."
"Trình Dương, tôi ra lệnh cho anh, anh phải bình an."
Trình Dương chầm chậm nhắm mắt, thầm nghĩ: "Miểu Miểu, đừng khóc."
…
Thường Hoa đã giữ nguyên tư thế nhìn chằm chằm này mười phút rồi, Trình Dương hỏi hắn: "Cậu không mệt à?"
"Mệt chết còn hơn cái suy nghĩ chết tiệt của cậu." Thường Hoa nắm tóc: "Này, cậu giỏi thật đấy, vậy mà dám nghĩ đến chuyện tự tử."
"Không phải tự tử." Câu này Trình Dương nói đi nói lại cả chục lần rồi: "Chỉ là lúc đó tuyết dày quá không nhìn rõ đường, nhất thời không phản ứng kịp thôi."
"Bốc phét, tớ đã xem camera giám sát rồi." Thường Hoa nói: "Cậu cứ đứng chôn chân ở đấy như một tên đần, không thèm di chuyển một centimet nào, còn nói không phải tự tử."
"Trình Dương, tớ đột nhiên phát hiện cậu gớm phết nhỉ, bỏ cả mạng luôn cơ mà."
Trình Dương khát nước, đưa tay với cốc nước trên bàn nhưng bị Thường Hoa giật lấy: "Không cho uống."
Trình Dương day nhẹ ấn đường: "Cậu có thôi chưa hả?"
"Không thôi." Thường Hoa hỏi: "Tớ muốn phỏng vấn cậu một chút, thực sự lúc đó cậu đã nghĩ gì vậy?"
"Quên rồi." yết hầu của Trình Dương khẽ rung: "Tóm lại là không phải tự tử."
"Bốc phét." Thường Hoa chỉ vào anh: "Cậu muốn tự tử."
Trình Dương mím mím môi: "Được rồi, cậu về đi."
"Cậu nghĩ tớ muốn ở đây à?" Thường Hoa nhớ lại cảnh tượng 3 ngày trước lúc nhìn thấy Trình Dương, trái tim như muốn ngừng đập: "Tớ thật không ngờ đến cậu lại điên rồ đến thế, bỏ cả mạng vì Châu Miểu."
"Cậu có bao giờ nghĩ, ngộ nhỡ không cứu được cậu thì sao?"
"Cứ vậy mà tèo không phải rất đáng tiếc sao?"
"Không chết được." Trình Dương nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!