Ngày hôm ấy sau đó còn xảy ra còn nhiều chuyện hỗn loạn hơn nữa.
Lục Viễn từ thang máy bước ra, đúng lúc nhìn thấy Trình Dương đang quấy rối Châu Miểu, liền vội vã chạy tới.
Trình Dương loạng choạng va vào bức tường phía sau, ngón tay anh rụt lại, bình giữ nhiệt rơi xuống đất một tiếng bịch, canh nóng đổ hết xuống sàn, đổ cả lên người anh.
Con người anh vốn rất kỹ tính, trước nay chưa từng mặc đồ có bất kỳ vết bẩn nào huống chi là bị đổ canh vào, đôi mày rậm đột nhiên nhíu lại: "Lục Viễn, muốn chết à?"
Nói xong, anh vung nắm đấm tới.
Trình Dương vốn có thói quen tập gym, thân thủ khá tốt. Cú đấm đó vừa tung ra đã khiến Lục Viễn ngã nhào xuống đất. Anh giận dữ định bước tới nhưng bị Châu Miểu cản lại.
Châu Miểu đứng chắn phía trước Lục Viễn, mắng anh: "Trình Dương, nếu anh còn dám ra tay tôi sẽ báo cảnh sát."
"Em báo cảnh sát vì anh ta ư?"
"Đúng." Người phụ nữ giận dữ trừng to mắt, trong mắt ánh lên sự hung dữ.
Trình Dương đã từng thấy ánh mắt này của cô năm đó, cô cũng từng đứng trước anh như thế, không cho phép bất kỳ ai bắt nạt anh.
Vậy mà hôm nay cô lại đứng trước mặt một người đàn ông khác, cảnh cáo anh không được ra tay. Cảnh tượng đau lòng ấy khiến anh không ngừng run lên.
"Miểu Miểu, em thích anh ta đến vậy sao?" Trình Dương không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt, không kiềm chế được mà hỏi: "Em thích đến vậy sao?"
"Đúng, rất thích." Châu Miểu đáp: "Thích đến mức không thiết tha cả mạng sống nữa. Vậy nên tốt nhất là anh đừng có động tay động chân, nếu không tôi cũng không chắc bản thân có thể làm ra chuyện điên rồ gì đâu."
Thời gian như dừng lại, chỉ nghe được tiếng thở.
Một lát sau, Trình Dương ngửa đầu lên mà cười: "Hay, hay lắm, thế thì hay rồi."
Cứ cười, cười mãi cho đến khi nước mắt bắt đầu rơi, anh nghẹn ngào nói: "Miểu Miểu, anh muốn cược một lần nữa."
Châu Miểu không hiểu ý trong câu nói của anh: "Cái gì cơ?"
"Rốt cuộc là anh hay anh ta quan trọng?" Trình Dương nói.
Châu Miểu trừng mắt: "Rốt cuộc anh định làm gì?"
"Đánh anh ta." Nói rồi, Trình Dương đẩy Châu Miểu sang một bên rồi đấm liên tục lên Lục Viễn cho đến khi hắn gục ngã xuống đất mới dừng lại.
Châu Miểu gào lên: "Trình Dương, anh điên rồi."
Trình Dương nhìn mu bàn tay sưng tấy của mình, dường như anh không cảm thấy đau đớn, khẽ nhếch môi: "Anh đã phát điên từ ngày em rời đi hai năm trước rồi."
…
Trình Dương không giỏi cá cược, vì mỗi lần cược anh đều thua. Lần này cũng vậy, anh cược Châu Miểu sẽ niệm tình cũ, nhưng cô đã không như vậy.
Châu Miểu không hề niệm tình mà báo cảnh sát, anh bị đưa đến đồn cảnh sát ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên anh đến nơi như thế này, cảm giác thật lạ lẫm.
Xung quanh rất nhiều âm thanh, nhưng anh dường như không hề nghe thấy, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Châu Miểu, tâm trí lạc trôi trong ký ức.
Trước đây Châu Miểu không nỡ nhất là nhìn thấy anh bị thương, cho dù chỉ là một vết thương nhỏ xíu cũng khiến cô buồn rất lâu, có khi sẽ khóc nữa.
Sau khi kết hôn cô càng không nỡ để anh xảy ra chút chuyện nào, theo lời của Châu Miểu, anh bình an cô mới có thể bình an được.
Nhưng hôm nay, vì người đàn ông kia mà cô lại tự tay đưa anh vào đồn, cô thực sự hết yêu anh rồi sao?
Nếu không thì sao cô có thể nhẫn tâm như vậy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!