Chương 12: Cầu xin

Cảm giác rơi từ trên mây xuống đáy thung lũng là thế nào? Chính là như hiện tại, cả người như vỡ tan, đau đớn thống khổ.

Trái tim đau đớn từng cơn một, giống như có gì đó đang xé rách ra. Da và thịt từng chút từng chút bị xé rách, dòng máu đỏ tươi từng chút từng chút chảy xuống.

Cho tới khi dòng máu khô lại, nỗi đau vẫn còn đó.

Miểu Miểu, xin em đừng gọi anh là sếp Trình, xin em đó.

Chỉ một từ xưng hô thôi nhưng lại như muốn lấy cả cái mạng của Trình Dương vậy. Anh phải dùng toàn bộ sức lực mới chống đỡ được để cơ thể không ngã xuống.

Cố gắng gượng chào hỏi cô: "Miểu Miểu, lâu rồi không gặp."

"Miểu Miểu?" Châu Miểu hờ hững đáp: "Sếp Trình vẫn nên gọi tôi là Cô Châu thôi."

Cô Châu ư?

Cô vậy mà lại muốn anh gọi cô là Cô Châu!!??

Trong túi áo khoác, những ngón tay của Trình Dương siết chặt tới nỗi như muốn cắm sâu vào da thịt, đau tới nỗi sau gáy anh rịn một lớp mồ hôi. Anh gượng cười: "Giữa chúng ta không cần phải khách sáo như vậy."

Anh không muốn gọi cô là Cô Châu, nếu thật sự phải gọi có lẽ anh sẽ phát điên mất.

"Chúng ta ư?" Châu Miểu cười nhạt: "Sếp Trình cứ nói đùa, tôi và anh trước đây chỉ là người lạ."

"Miểu Miểu, trước đây chúng ta vốn là …"

"Vốn là gì?"

"…" Hai chữ vợ chồng suýt chút nữa đã buột miệng nói ra.

"Chúng ta chưa từng là gì cả." Châu Miểu nói: "Không phải sao?"

Đúng vậy, bọn họ bí mật kết hôn, ngoài mấy người bạn thân thiết thì không có ai biết bọn họ đã kết hôn, đến cả người nhà cũng không hề biết.

Bây giờ giữa bọn họ ngoài một giấy tờ giấy xác nhận đã ly hôn ra thì đã không có bất kỳ quan hệ gì nữa.

"Miểu Miểu, đừng như vậy mà." Trình Dương nhẹ nhàng dỗ dành: "Trước đây đều là anh sai, anh không nên chọc giận em, anh xin lỗi, em đừng giận nữa được không?"

"Sếp Trình nói gì vậy?" Châu Miểu hờ hững đáp: "Chuyện trước đây tôi đều đã sớm quên hết rồi, sếp Trình cũng nên quên đi thì hơn."

Quên rồi ư?

Sao anh có thể quên được chứ?

Anh thích cô, thích đến mức chẳng thiết tha cả cái mạng mình nữa, anh không quên được.

Anh cũng không muốn quên.

"Miểu Miểu, chúng ta nói chuyện được không?" Anh hèn mọn cầu xin.

"Nói chuyện hả? Nói chuyện gì?" Châu Miểu chỉnh lại chiếc váy dạ hội: "Chúng ta có chuyện gì để nói sao?"

"Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em." Trình Dương gấp gáp nói: "Hai năm nay anh vẫn luôn đi tìm em, anh…"

"Xin lỗi anh, tôi cần phải đưa bạn gái tôi đi rồi." Người đàn ông bên cạnh Châu Miểu lên tiếng, mỉm cười nói: "Xin nhường đường."

Trình Dương nhìn chằm chằm người đàn ông, ánh mắt dường như muốn phun ra lửa. Khóe mắt đỏ ngầu hỏi: "Anh là ai? Sao lại ở cùng với Miểu Miểu?"

Châu Miểu kéo tay áo người đàn ông, nói với Trình Dương: "Xin được giới thiệu, bạn trai tôi Lục Viễn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!