Chương 10: Biến mất

Thủ tục ly hôn diễn ra rất suôn sẻ, sau đó là khoảng thời gian một tháng để suy nghĩ lại, một tháng sau giải quyết các vấn đề liên quan đến ly hôn.

Sau khi làm xong thủ tục, Châu Miểu không nói một lời liền quay người rời khỏi Cục Dân chính.

Gió vẫn lạnh như vậy, thổi vào người làm cho những suy tư trong cô tỉnh táo một cách lạ thường.

Quả thực là thế, cô nghĩ về trước đây, luôn ngốc nghếch yêu anh, hèn mọn cầu xin một cuộc hôn nhân không thuộc về mình. Cuối cùng người mất mát nhiều nhất chính là cô.

May mắn thay, vẫn chưa quá muộn để sửa sai.

Cô khẽ cong môi, bước những bước lớn trên tuyết mà đi. Cô mở cửa xe, đang định bước vào thì có người chặn cô lại. Gương mặt đẹp trai của Trình Dương xuất hiện trước mắt cô.

Gương mặt anh thậm chí còn đẹp trai hơn cả nam minh tinh giới giải trí. Gương mặt với đường nét sắc sảo, đôi mắt hẹp dài và sáng.

Anh giữ chặt cửa xe, nghiến răng nói: "Nếu em hối hận chúng ta có thể hủy thủ tục ngay bây giờ."

Đến tận bây giờ anh vẫn còn mơ mộng rằng Châu Miểu sẽ hối hận. Dù gì trong tiềm thức của anh, Châu Miểu vô cùng yêu anh, thậm chí là không thể nào rời xa anh được.

Hôm nay anh sẵn sàng gạt bỏ sự kiêu ngạo của mình mà cho cô một đường lui. Anh khẽ nuốt nước bọt mà nói: "Đây thực sự là cơ hội cuối cùng của em, nên em hãy nghĩ kỹ rồi quyết định."

"Châu Miểu, em là người lớn rồi, đừng có hành động cảm tính nữa."

"Em nên nhớ, không có sự che chở của nhà họ Châu thì ở Kinh Tây này em chẳng là cái thá gì."

"Ngay cả cái phòng làm việc của em cũng chưa chắc có thể tiếp tục hoạt động được."

"Trình Dương, anh thực sự coi thường em vậy sao?" Châu Miểu nâng cằm nhìn anh: "Trong lòng anh thực sự cho rằng em không thể rời xa anh, đúng không?"

"Anh cho rằng Châu Miểu em là thứ hèn mọn, rằng ngoài Trình Dương anh ra sẽ không có người đàn ông nào thích em phải không?"

"Trình Dương, em nói cho anh biết," Mọi cảm xúc dâng trào, Châu Miểu nói chắc như đinh đóng cột: "Không phải là Trình Dương anh không cần em mà là Châu Miểu em không cần anh nữa."

"Đi mà ở cùng với tài sản trăm tỷ của anh đi, em không cần nó đâu."

"Còn em nhất định phải ly hôn."

Đây là câu cuối cùng Châu Miểu nói ngày hôm đó, cũng là câu nói khiến Trình Dương kinh ngạc nhất. Anh tính toán trăm đường ngàn lối cũng không nghĩ tới kết cục như thế này.

Cảnh tượng này hoàn toàn khác với tưởng tượng của anh. Trong tưởng tượng của anh sẽ là Châu Miểu khóc lóc đau khổ, cầu xin anh đừng bỏ rơi cô.

Một tháng này, Trình Dương luôn cố gắng liên hệ với Châu Miểu, nhưng đều không thành công. Mỗi lần gọi điện thoại hoặc là không có người nghe máy, hoặc là điện thoại đã tắt. Tóm lại là không thể tìm được cô.

Anh tìm tới chỗ ở trước đây của cô để tìm cô, nhưng bảo vệ cũng nói rằng cô không ở đó.

Trình Dương chưa từng trải qua cảm giác thất bại thế này, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cuộc sống đúng là không phải lúc nào cũng được như ý mình.

Thường Hoa nhìn thấy anh bế tắc mới nói đùa: "Sắp được quay lại trạng thái độc thân mà sao lại trông thế này?"

"Tớ làm sao?" Trình Dương hỏi lại.

"Cậu đi soi gương đi rồi biết." Thường Hoa nói: "Biểu cảm giống như có ai nợ cậu cả trăm triệu tệ ấy. Lông mày nhíu chặt lại, ai không biết còn tưởng cậu là người bị ly hôn ấy chứ."

Thực tế thì, đúng là anh bị ly hôn mà.

"Đúng rồi, lúc nào đi làm thủ tục thế?" Thường Hoa hỏi.

"Ngày kia." Sắc mặt Trình Dương lại sầm thêm vài phần, cầm ly rượu lên một hơi liền uống hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!