Chương 9: Nhân lực của hai bên

"Không, rất ngon!"

Vu Kiệt phát giác được bầu không khí nguy hiểm xung quanh nhưng vẫn cực kỳ bình tĩnh trả lời, bây giờ anh đã rất chắc chắn, đám người này là nhằm vào Dương Cẩm Tú, mặc dù bọn chúng chẳng ra làm sao cả nhưng rõ ràng cũng đã từng được huấn luyện.

Nếu hôm nay mà để cô ấy một mình ở lại đây, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

"Vậy được, nếu như chú thích uống, sau này ngày nào tôi cũng mua cho chú, thế nào, chú chỉ cần phụ trách sửa ống nước giúp tôi là được, ha ha…".

Tính tình của Dương Cẩm Tú rất đơn thuần, cho rằng đây là lời thật lòng của Vu Kiệt.

Vu Kiệt không trả lời trực tiếp mà chuyển đề tài hỏi: "Hôm nay cô có rảnh không?"

"Hả?"

"Tôi?"

Nhanh vậy đã muốn mời mình đi hẹn hò sao? Mình nên đồng ý không? Không được, mình phải tỏ ra e thẹn một chút, mình là một cô gái, Dương Cẩm Tú cho rằng Vu Kiệt muốn mời mình đi dạo phố, ăn cơm, xem phim, bất chợt trong lòng nhảy ra vô số suy đoán.

"Đừng hiểu lầm, tôi muốn đi đến một nơi nhưng lại không biết đường, cô đưa tôi đi được không?"

Vu Kiệt giải thích, hôm qua Lưu soái nói anh mới biết được địa chỉ gia đình của vợ con Vương Tam cũng ở thành phố Giang Thành này, đồng thời gia đình nhà họ có một tập đoàn đã được lên sàn chứng khoán và có hẳn một toà nhà văn phòng riêng.

Tối qua trước khi đi ngủ Vu Kiệt đã tra thử địa chỉ của toà nhà này, giao thông bên khu đó rất thuận tiện, gần đó lại có rất nhiều cơ quan văn phòng, anh vừa nói không biết phải đi thế nào, chẳng qua là tìm cái cớ để Dương Cẩm Tú đi theo mình mà thôi.

Nếu đám người trốn trong bóng tối kia dám làm gì, anh cũng không ngại ra tay!

Dương Cẩm Tú thì không nghĩ nhiều như vậy, cô liền đồng ý với anh: "Cũng được, đúng lúc hôm nay tôi cũng không có việc gì làm, đi cùng chú chơi loanh quanh vậy, đúng rồi, chú muốn đi đâu?"

"Tập đoàn Hoa Mỹ!"

"Cái gì? Chú muốn đến cái tập đoàn y dược nổi tiếng đó sao?"

.......

"Ông chủ, ông chủ, bên cạnh mục tiêu xuất hiện một người bình thường, không thể ra tay, làm thế nào?"

Trên mấy con đường gần đó, đám người theo dõi thấy Dương Cẩm Tú đi theo Vu Kiệt liền gọi điện thoại báo tin.

Người đàn ông đầu trọc được gọi là ông chủ đang ngồi trong một hộp đêm cao cấp nào đó của thành phố Ninh Thành, ông ta lạnh lùng nhìn vào hình ảnh mà tay súng bắn tỉa truyền về, sắc mặt sa sầm lạnh lẽo như hầm băng.

"Người bình thường? Có lẽ là bạn trai của con nhãi kia".

Người đàn ông đầu trọc cười nham hiểm: "Lão già giẻ rách, cướp địa bàn của ông, cắt nguồn tài nguyên của ông, huỷ đường kiếm tiền của ông, mày cho rằng ông sẽ không dám động đến mày à? Cứ đợi đấy, hôm nay tao sẽ khiến cho mày biết thế nào là tự chuốc khổ vào thân, tao sẽ bắt con gái của mày về rồi cho nó làm điếm, tao xem mày làm gì được tao!"

Trong tay cầm ly rượu vang, người đàn ông đầu trọc hằn học nói: "Bất kể nó đi đâu, chỉ cần tìm được cơ hội thì bắt cóc nó về cho tao, nhớ kỹ, động tác phải nhanh, đừng có lề mề!"

"Vâng, thưa ông chủ".

Người đàn ông đầu trọc chính là một trong ba nhân vật hung hãn nhất của giới xã hội đen thành phố Ninh Thành, nắm trong tay 30% các hoạt động kinh doanh đen của thành phố này, bất luận là về quyền thế hay thủ đoạn đều khiến người ta nghe tên đã sợ mất mật.

Nhưng không ngờ được là, mới một tuần trước đây, lúc ông ta đang chuẩn bị tranh giành mối làm ăn về số lượng lớn tơ lụa thì giữa chừng lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim phá hoại, mà gã Trình Giảo Kim được nhắc đến này chính là nhà họ Dương, một gia tộc trung lưu nổi danh tại Ninh Thành.

Gia chủ của nhà họ Dương vừa vào đã bỏ hẳn 100 triệu tệ, lũng đoạn luôn thị trường kinh doanh tơ lụa, ra tay hào phóng độc chiếm một đơn hàng xuất khẩu trị giá 500 triệu tệ mà không hề có ý định chia trác cho bất cứ ai.

Theo lý mà nói, người đàn ông đầu trọc này và nhà họ Dương là nước sông không phạm nước giếng, nhưng sau màn nẫng tay trên này, bọn họ coi như đã có hiềm khích.

Ban đầu người đàn ông đầu trọc không muốn làm lớn chuyện, tự mình dẫn theo đám anh em đi đến nhà họ Dương với ý định hợp tác với gia chủ nhà họ, phân phần lợi nhuận, nhưng không ngờ được người nhà họ Dương lại chẳng coi ông ta ra gì, cổng còn chưa kịp vào, bọn họ còn sai người hất một chậu nước bẩn ngay ngoài cửa.

Hành vi này cũng khiến người đàn ông đầu trọc nổi giận, cho nên, ông ta mới chuyển sự chú ý lên người cô thiên kim mà nhà họ Dương đã đi tìm suốt hai năm nay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!